“Đánh cắp một hoàng triều, từ quốc vận, hoàng vị, đến trọng khí quốc gia, thậm chí đem hoàng vị truyền cho con cháu mình, danh tác lớn như thế, nghĩ một chút thôi cũng làm cho người ta cảm thấy khủng bố! Người làm ra chuyện này, nhất định là một ma đầu có tâm cơ vô cùng thâm trầm!”
Diệp Húc nhíu mày thật sâu, Thủy hoàng đế trong khi nổi giận đã truyền thụ đầy đủ pháp môn triệu hoán Thập Nhị Đồng Nhân cho hắn, đồng thời bắt hắn phải đồng ý giúp ông ta điều tra cho rõ, đến tột cùng là ai đánh cắp đế quốc của ông ta.
Đây là một vấn đề khó khăn, nếu Diệp Húc có được tu vi như Ứng Tông Đạo thì chuyện điều tra này đơn giản, chỉ cần trực tiếp xông vào hoàng cung, chính diện hỏi đương kim Tần hoàng là được.
Đáng tiếc hiện giờ Diệp Húc chỉ là vu sĩ Tam Thai cảnh, còn chưa có năng lực như Ứng Tông Đạo.
“Tiểu tử, ngươi giúp ta bắt tên Thái tử mạo danh này trước, ta muốn rút hồn phách, thần thức, trí nhớ của hắn, sưu thiên triệt địa, đào tổ tông mười tám đời hắn ra, nhìn xem đến tột cùng là ai dám cả gan làm loạn như thế!” Thủy hoàng đế hung tợn nói.
Diệp Húc trầm giọng nói: “Tiền bối, tu vi Thái tử Sơ cao hơn ta, tu luyện cũng là Đô Thiên Thập Nhị Thần Sát, tu vi của hắn ta đủ để triệu tập ảo ảnh của Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân giáng xuống. Hiện tại thì tu vi của ta còn không thể triệu tập hư ảnh mười hai đồng nhân, không phải là đối thủ của hắn.”
“Ta không thể ở bên ngoài quá lâu, tiểu tử, ngươi đừng quên lời hứa với ta, mau chóng nghiền chết hắn…” Luồng tinh hồn của Thủy hoàng đế này lại chui vào bên trong kim bài, biến mất không thấy.
Diệp Húc thở dài, triệu tập ảo ảnh cấm bảo cũng không phải là một loại chuyện đơn giản, ít nhất cần phải có tu vi Tam Thần cảnh mới có thể làm được, hơn nữa không phải bất cứ một tên Đại vu Tam Thần cảnh nào cũng có năng lực triệu tập được ảo ảnh cấm bảo.
Lúc trước ở bên trong Cổ Côn Luân Thánh Địa, Hoàng Tuyền Ma Tông vì triệu tập ảo ảnh Luân Hồi Thiên Bàn đã phải cần đến ước chừng hơn ba mươi vị Đại vu Tam Thần cảnh đồng loạt rat ay, khó khăn lắm mới thành công.
Mà ở Hải Ngoại Tiên Các, Hạ Tùng Giang vì ngăn cản thần quang trong mắt Đệ nhất thần sát đã triệu tập ra ảo ảnh Thiên Đỉnh của Hạ gia.
Chẳng qua đó là do Hạ Tùng Giang có được cửu đại nguyên thần, tu vi ước chừng hơn chín lần loại Đại vu như Ngụy Hiên. Hơn nữa hư ảnh cấm bảo lão triệu tập cũng không thể kéo dài, chỉ ngắn ngủi một chớp mắt, nếu không lần đó kẻ phải bỏ chạy trối chết không phải là lão nữa, mà là Diệp Húc.
Huống hồ, Thiên Đỉnh chân chính của Hạ gia đã sớm mất, ảo ảnh mà Hạ Tùng Giang triệu tập chỉ là thứ phỏng chế mà Hạ gia rèn lại sau đó.
Đủ thấy, triệu tập ảo ảnh cấm bảo khó khăn biết bao nhiêu.
Trấn quốc chi khí của Đại Tần, Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân, tuy không phải là cấm bảo hoàn chỉnh, nhưng không có tu vi Tam Thần cảnh thì đừng mơ triệu tập được ảo ảnh của Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân ra.
Cho dù là Thái tử Sơ cũng không có khả năng có đủ tu vi để một hơi liền triệu tập toàn bộ ảo ảnh của mười hai cái Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân ra, lấy tu vi vô cùng thâm hậu của hắn ta kia, nhiều nhất cũng chỉ triệu tập ra được bảy tám tòa ảo ảnh Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân.
Diệp Húc đột nhiên nghĩ đến một chuyện, thầm nhủ: “Nếu luyện hóa nguyên thần Ngụy Hiên và nguyên thần thứ hai của Vệ Trăn, có hai đại nguyên thần này, ta đích xác có thể triệu tập ra ảo ảnh Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân ra tác chiến, nhưng nhiều nhất có thể triệu tập được hai cái ảo ảnh đồng nhân mà thôi.”