Hai gã vu sĩ Thiên Sách phủ kia vừa sợ vừa giận, một tên trong đó tức giận cười nói: “Ngươi bảo chúng ta quỳ xuống? Quỳ xuống nhận tội với ngươi?”
Kẻ còn lại điềm nhiên nói: “Vu sĩ Thiên Sách phủ chúng ta, dù là gặp Thái tử cũng không cần quỳ, ngươi cho ngươi là Đường hoàng sao?”
Diệp Húc khẽ mỉm cười, thản nhiên nói: “Các ngươi không quỳ? Ta tự có biện pháp cho các ngươi quỳ.”
“Ngươi muốn chết!”
Hai người kia liếc nhau, cùng nổi giận, tế khởi hai món thuần dương chi bảo, cười lạnh nói: “Dám bảo chúng ta quỳ, chính là ngươi quỳ xuống nhận tới với chúng ta trước đi!”
Hai người bọn họ đều là cao thủ Dương Thần kỳ, tế thuần dương chi bảo lên cũng không công kích, mà tản ra khí thế kinh thiên, trấn áp tới Diệp Húc, định trấn áp cả ba người Diệp Húc, ép cho phải quỳ rạp xuống đất!
Cao thủ Thiên Sách phủ mà Thái tử Hỉ suất lĩnh lần này, không có kẻ nào tu vi thấp hơn Tam Dương cảnh, đều là tuấn kiệt Đại Đường, nhất là hai người này, lại là cao thủ trong cao thủ Thiên Sách phủ, là thiên tài có hi vọng xông lên Tam Thàn cảnh!
“Các ngươi dám động thủ với ta? Các ngươi có biết, các ngươi phạm vào di thiên đại tội?”
Diệp Húc khẽ động tâm niệm, trên đỉnh đầu đột nhiên hiện ra một chữ “Tội” thật lớn, máu tươi đầm đìa, dường như vừa mới nhúng máu tươi viết xuống, tản ra vô tận uy nghiêm.
Chữ này vừa ra, dường như viết ra hết tội ác trên thế gian này, khiến cho mọi người nhìn thấy tội nghiệt của chính mình, cúi đầu sám hối!
Hai gã vu sĩ Thiên Sách phủ nhìn thấy chữ Tội này, hồn bay phách lạc, không kiên trì được chút nào mà bùm bùm một tiếng quỳ xuống, quỳ lạy như máy.
“Ta nghiệp chướng nặng nề…” Một người trong đó gào khóc, gằn từng tiếng sám hối!
Lý Huyền Tố lại càng không chịu nổi, đã sớm quỳ rạp xuống đất, không ngừng khấu đầu, miệng nói ra những lỗi lầm mình đã phạm phải trong cuộc đời.
Đằng xa, đám vu sĩ canh giữ cửa vào Ân Khư đều rầm rầm quỳ xuống, quỳ lạy hướng Diệp Húc, tình cảnh lập tức trở nên đồ sộ, thậm chí cả chín con giao long trên cửu long bảo liễn của Thái tử Hỉ cũng phủ phục trên mặt đất, quỳ lạy khấu đầu!
Chín con giao long này tuy thực lực hùng mạnh, nhưng dù sao cũng không phải là chân long, Diệp Húc vừa xuất chữ “Tội” ra, lập tức áp chế chín con gaio long này, làm cho bọn nó quỳ hết xuống!
Chỉ còn lại Đại vu Tam Thần cảnh mới có thể chống cự lại uy nghiêm của chữ Tội này!
Chữ “Tội” này là khi Diệp Húc nhìn thấy tấm bia đá trên Ân Khư kia, từ mình quan tưởng ra vu pháp. Những kẻ khác nhìn thấy chữ “Tội” trên bia đá chỉ biết cho là mình có tội, tâm trí đều bị đánh nát, không thể không quỳ xuống sám hối tội nghiệt của bản thân, tu vi thấp thì thậm chí tự sát tại chỗ, chết oan chết uổng!
Mặc là là kẻ có tu vi cao hơn Diệp Húc, cũng liều mạng chống cự áp lực từ chữ “Tội” trên tấm bia đá, không thể cảm nhận được tinh nghĩa của chữ này. Chỉ có Diệp Húc tu luyện Công Đức Kim Luân Luyện Bảo Diệu Quyết, tự thân lấy ác quả ngưng tụ thành Công Đức Kim Luân, chống cự tội nghiệt, mới có thể thưởng thức được diệu tự mà Thiên đế lưu lại, cảm nhận được tinh nghĩa bên trong.