Diệp Húc trong lòng cả kinh, không khỏi cảm thấy khâm phục phụ thân Hiên Viên Quang vạn phần, hướng thiếu nữ kia hỏi: “Lệnh tôn quả nhiên thần thông quảng đại, cách xa ngàn dặm không ngờ cũng biết được những gì Hiên Viên huynh đã làm.”
“Chào người ngu ngốc.”
Thiếu nữ hồn nhiên cười khanh khách nói: “Cha ta cũng không phải là thần tiên làm sao có thể biết được hắn phạm phải cái gì chứ? Tuy nhiên là ta nói bậy lừa hắn mà thôi. Hắn quỳ ở thư phòng như vậy, cha ta mà nhìn thấy hắn, khẳng định sẽ hỏi một phen, sau đó ca ca của ta làm những chuyện gì, tất nhiên sẽ kể lại toàn bộ mà thôi.”
Diệp Húc sau một lúc lâu không nói gì, Hiên Viên Quang có một muội muội tinh nghịch như vậy, thật là bất hạnh của hắn.
Tống Cao Đức cũng không biết phải nói gì, Hiên Viên Quang là người thành thật như vậy, không ngờ có muội muội thông minh lanh lợi như thế, xem ra trước đây hắn bị muội muội mình ức hiếp không ít.
“Ca ca lần đầu tiên đi ra ngoài, không ngờ kết giao với hai bạn tốt, hơn nữa còn mang trở về nhà nữa. Xem ra quan hệ của các ngươi với hắn rất sâu nha.”
Thiếu nữ kia nhấp nháy mắt, có vẻ rất có năng lực phân tích, cười hì hì nói: “Ta tên là Hiên Viên Như Nguyệt, các ngươi tên là gì?”
Diệp Húc và Tống Cao Đức liếc nhau, tâm ý thông nhau, trầm giọng nói: “Tại hạ Tống Cao Đức, ra mắt Nguyệt cô nương.”
Tống Cao Đức cũng chắp tay nói: “Tại hạ Diệp Tần, ta cùng với Tống huynh đều là vu sĩ núi Thanh Thành, sư theo Cao Nguyệt thiền sư.”
“Ở vùng Thục Sơn, hai người ta có chút bạc danh, có câu nhiệt tình vì lợi ích chung Tống Cao Đức, đưa than sưởi ấm trong tuyết lạnh Diệp đại thiếu…”
“Các ngươi ít gạt ta đi, mau nói thực danh của các ngươi là gì?”
Hiên Viên Như Nguyệt hai tay chắp sau lưng, quay quanh hai người Diệp Húc rất sôi nổi, có vẻ thông minh cổ quái, cười hì hì nói: “Ta từ nhỏ đã nói dối tới hiện giờ rồi, liếc mắt một cái có thể nhìn ra các ngươi nói dối hay nói thật. Tất cả mọi người cùng là người trong đạo, che che lấp lấp làm cái gì?”
Diệp Húc và Tống Cao Đức hoàn toàn không nói gì, Hiên Viên Quang một người thành thật như vậy, không ngờ lại có muội muội quá thông minh, không thể không nói là bi ai của hắn.
“Như Nguyệt, ta gọi là Diệp Húc, vị này chính là Tống Cao Đức.” Diệp Húc lúc này không giấu diếm thân phận nữa, cười nói.
“Diệp Húc?”
Hiên Viên Như Nguyệt nghiêng đầu, cẩn thận ngẫm nghĩ lại một chút: “Giống như đã nghe qua ở nơi nào…Ta nhớ ra rồi, ngươi chính là Diệp Thiếu Bảo, nổi danh lừng lẫy lão ma đầu.”
Nàng trên dưới đánh giá Diệp Húc, cười khanh khách nói: “Ta từng nghe vài vị đường huynh nói về ngươi, tính toán đi tới di chỉ kinh đô cuối thời Thương ngăn lại ngươi. Nói ngươi không chuyện ác nào là không làm. Tuy nhiên ta xem bô dạng các ngươi cũng không phải người xấu gì. Ca ca ta còn muốn quỳ gối trong thư phòng, đợi cha ta khi trở về, nhưng cha ta không có ở nhà, đi dạo chơi rồi. Hơn phân nửa ca ca còn phải quỳ hơn một ngày nữa mới có thể tỉnh ngộ là ta đang lừa hắn. Ta mang mọi người đi dạo chung quanh, miễn cho khi hắn tỉnh ngộ lại, oán hận ta chậm trễ không tiếp bạn tốt của hắn.”
Nàng là người vui vẻ trời sinh, đúng là đối với thân phận của Diệp Húc không thèm truy hỏi. Nàng mang theo hai người Diệp Húc đi dạo chung quanh tòa thành này, giới thiệu những danh thắng của Hiên Viên gia, nghiễm nhiên một bộ dạng tiểu địa chủ. Nàng không chút bởi vì ác danh của Diệp Húc mà động tâm tư khác.