Hiên Viên Quang sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng nói: “Trước kia một vị gia chủ Hiên Viên gia chúng ta, mạo hiểm đi tới Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, xâm nhập vào hoàng trụ chi mộ. Kết quả bị nhốt trong đó, gần như bị diệt sát! Nếu không phải Hiên Viên gia ta xuất động rất nhiều cường giả, thúc dục cấm bảo, cưỡng ép phá vỡ cấm chế. Chỉ sợ gia chủ của nhà ta, cũng táng thân bên trong Di chỉ kinh đô cuối thời Thương rồi!”
Tống Cao Đức không khỏi hoảng sợ, Hiên Viên thế gia gia chủ, đó là nhân vật cao nhân thế nào chứ?
Hiên Viên gia chính là thiên đế thế gia, ở trong ma đạo, chỉ có Đông Hoàng gia mới có thể so sánh được với thế gia này. Hiên Viên gia đứng đầu, tất nhiên là nhân vật có thể đứng đầu các đại phái thánh địa rồi. Nhưng mà cho dù là nhân vật như vậy đi tới Di chỉ kinh đô cuối thời Thương suýt chút nữa bị vây sát, còn phải để các cao thủ trong tộc mang theo cấm bảo tới nghĩ cách cứu viện.
Có thể thấy được Di chỉ kinh đô cuối thời Thương hung hiểm thế nào!
Diệp Húc ánh mắt chớp động, thầm nghĩ: “Bất kể Di chỉ kinh đô cuối thời Thương hung hiểm thế nào, ta đều phải đi một lần. Không phải vì tìm kiếm Vinh Lâm Vinh huynh, hỏi tu thành ảo thai thế nào, mà là vì tìm kiếm Kiến mộc long chương, nâng cao trình độ nguyên thần của ta! Đặng Nguyên Giác có thể tìm kiếm được Kiến mộc long chương, nghĩ tới bảo vật này cũng không nhất định ở vị trí trung tâm của Di chỉ kinh đô cuối thời Thương. Hắn có thể, ta tất nhiên cũng có thể!”
Hắn đầu tiên là tìm kiếm Vinh Lâm, đơn giản là muốn hỏi Vinh Lâm làm thế nào mới có thể thần nguyên hợp nhất, tu thành ảo thai.
Lúc này, Vinh Lâm đã tiến vào Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, mà hiện giờ cao thủ trẻ tuổi trong thiên hạ phần lớn đều đuổi tới Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, chuẩn bị giết hắn. Thậm chí có người còn canh giữ bên cạnh Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, hiện tại mà di tới Di chỉ kinh đô cuối thời Thương thì chỉ có con đường chết mà thôi.
Về phần làm thế nào thần nguyên hợp nhất, Hiên Viên Quang và Tống Cao Đức bên cạnh đều là cao thủ tu thành ảo thai. Không hỏi bọn họ mà mạo hiểm nhảy vào Di chỉ kinh đô cuối thời Thương, chẳng phải là hành vi ngu ngốc sao?
Tống Cao Đức hiển nhiên sau khi tách ra với hắn, lại có kỳ ngộ, từ ảo đan cửu phẩm, một đường tấn công, luyện thành nguyên đan, lại xông lên mô thai kỳ, vượt qua mấy mươi lần thiên kiếp, tu thành ảo thai, tốc độ tu luyện cũng không kém so với Diệp Húc.
Tên này vẻ bề ngoài chính khí lẫm nhiên, ở trong chính đạo lăn lộn phát triển nhanh chóng, sống vô cùng tốt. Hắn nếu có thể tu thành ảo thai, tất nhiên biết làm thế nào để thần nguyên hợp nhất, khiến cho nguyên thần và mang thai cùng dung.
Mà Hiên Viên Quang xuất thân danh môn, thân mình lại là tam thần cảnh dương thần kỳ đại cao thủ. Hắn đúng là có kiến giải của riêng mình về thần nguyên hợp nhất.
Hiên Viên gia ở Ung Châu của cảnh nổi Đại Hán, cách địa phương của bọn họ đang đứng tới hơn ngàn dặm xa. Diệp Húc vừa đi tới Ung Châu vừa hỏi hai người.
Tống Cao Đức cười ha hả nói: “Thần nguyên hợp nhất? loại chuyện này đối với ta mà nói là đơn giản nhất. Ta lúc trước tu luyện tới mô thai cửu phẩm, trùng hợp gặp được một gã tiểu quang minh thánh địa vừa mới bước nhập vào mô thai kỳ, chưa tu thành nguyên thai bất tử chân thân cường giả. Ta tính toán lừa hắn, hắn cũng tính lừa ta, kết quả ta với hắn ác chiến một hồi. Ta thắng hiểm một lần, u u mê mê thần nguyên hợp nhất, tiến vào ảo thai kỳ. Còn đoạt được cửu chuyển nguyên công cuốn thứ tư, cùng với linh mạch bảo vật vô số!”