Diệp Húc và Hiên Viên Quang chạy quanh cướp đoạt hết thảy của cải trong thành một lần. Hiên Viên Quang dù sao cũng là người thành thật, mỗi lần thu đi một kiện bảo vật, đều kinh tâm động phách, nhắc tới nhắc lui một câu xin lỗi, trong lòng cảm giác áy náy gia tăng.
Diệp Húc cũng hiểu được hắn ngượng ngùng, thầm nghĩ: “Hiên Viên huynh ngay cả hai phần bảo vật cũng không thu đi, tám phần đều rơi vào trong tay ta. Hắn dù sao cũng là truyền nhân của Hiên Viên gia, thiên đế thế gia, thánh địa trong chính đạo, so với ta phúc hậu hơn nhiều. Nếu hắn tiếp tục đi theo ta, trời biết sẽ biến thành bộ dạng gì nữa?”
Hắn trong lòng không khỏi có chút chờ mong, không biết người thành thật này đi theo hắn, có thể biến thành một sự khác biệt ở trong Hiên Viên gia hay không?
“Nơi này không nên ở lâu, khẳng định có vu sĩ tới xem xét. Nếu như bọn họ phát hiện ra chúng ta lúc này, chỉ sợ là một hồi hiểu lầm.”
Diệp Húc và Hiên Viên Quang bay nhanh rời khỏi Lạc Vương thành, hướng theo phương hướng Tần Khả Khanh và Tống Cao Đức hai người rời đi mà đuổi theo.
Hiên Viên Quang nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy khắp người Diệp Húc tràn ngập kim quang, bao phủ toàn thân, làm cho người ta nhìn không thấy rõ mặt, thầm nghĩ: “Diệp huynh đúng là cẩn thận, tuy nhiên, nơi này là cảnh nội của Đại Hán, khắp nơi đều có vu sĩ chính đạo. Ma danh của hắn hiển hách, náo tới thiên hạ đều nghe thấy tiếng, không biết bao nhiêu người nghĩ muốn lấy mạng của hắn, đích xác làm việc phải cẩn thận….Nhưng nói đi phải nói lại, ta tuy rằng nghe nói Diệp huynh tội ác tày trời, nhưng thế nào không thấy hắn làm qua chuyện gì xấu nhỉ?”
Hiên Viên Quang buồn bực dị thường, hắn lần đầu tiên rời khỏi Hiên Viên gia, liền gặp chuyện. Nghe nói Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo lão ma đầu này rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn, tính toán đi tới di chỉ kinh đô cuối thời Thương.
Trong nhất thời thiên hạ chấn động, không biết bao nhiêu cường giả toan tính xuất động tính toán trên đường cướp sát lão ma đầu này.
Dọc theo đường đi Hiên Viên Quang nghe thấy không biết bao nhiêu tin đồn về Diệp Húc. Miêu tả Diệp Húc trở thành một lão ma tội lỗi chồng chất, không việc ác nào mà không làm. Nhưng hắn ở chung với Diệp Húc trong khoảng thời gian ngắn, lại không phát hiện ra Diệp Húc làm chuyện xấu gì cả.
“Diệp huynh làm những chuyện này, đều là xuất phát từ tình hình thực tế mà thôi, chỉ có điều lúc ra tay hơi có chút cực đoan một chút. Hắn ra tay cứu ta hai lần, đại nghĩa vô song, thấy thế nào cũng không giống một ma đầu, mà giống như bạn tốt tri giao có thể giao phó sau lưng cho hắn.”
Hiên Viên Quang thầm nghĩ: “Người khác thấy thế nào, người khác nói thế nào, đều là râu ria, hắn là bằng hữu, ta định kết giao rồi! Ma đạo cũng không phải đều là người xấu, chính đạo cũng không phải tất cả đều là người tốt. Khó trách cha ta nói, đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, lời này quả nhiên không sai, ta đi ra mấy ngày mà kiến thức đã tăng nhiều…”
Tốc độ của hai ngươi cực nhanh, một đường bay đi, đột nhiên nghe thấy thanh âm vang lên: “Hiên Viên huynh, Tống huynh, chúng ta ở trong này.”