Từ xưa tới nay, vu sĩ chém giết đại vu tuy rằng không ít, nhưng đều là ỷ vào vu bảo, rất ít người có thể dựa vào tu vi của mình mà chém giết được đại vu.
Cho dù là Diệp Húc, cũng là ỷ vào thân thể mạnh mẽ, lại lấy Di la thiên địa tháp và cửu đỉnh trấn áp thân thể, lúc này mới đánh bại được Ngụy Hiên.
Tam dương cảnh Dương Thần kỳ và Tam thần cảnh Hóa Thần kỳ, chỉ cách nhau có một đường nhỏ, tuy nhiên tu vi và thực lực lại kém xa tới vạn dặm. Vu sĩ Tam Dương cảnh chỉ là vu sĩ, mà vu sĩ Tam thần cảnh đã là đại vu rồi. Chỉ cần theo tên là thấy được chênh lệch.
Yến Trác Nhiên tu luyện tới Dương Thần cửu phẩm, nguyên thần thuần dương, nửa bước hóa thần cảnh giới. Nguyên thần của hắn ra tay, đã có một hai phần uy lực của cường giả tam thần cảnh rồi.
Tuy rằng chỉ có một hai phần uy lực, nhưng không phải là nhỏ chút nào. Hỏa Viên một trảo đi qua, đâm phá không khí, truyền tới những tiếng huýt gió chói tai. Cả tòa Thính Vũ Hiên bấp bênh trong sóng to gió lớn, lắc lư không ngừng. Dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị một kích này của hắn phá vỡ!
Hiên Viên Quang sắc mặt lạnh lùng, Yến Trác Nhiên đánh một kích này, chỉ sợ không đơn giản là khiển trách “Diệp Tần” như vậy, chỉ sợ ngay cả mình cũng tính toán công kích rồi.
“Yến Trác Nhiên hiển nhiên tính đánh bại ta, khiến ta đại xấu hổ một phen!”
Hắn tuy rằng thật thà chất phác nhưng tuyệt không có nghĩa là ngu ngốc. Hắn lập tức nghĩ tới Diệp Húc đã ép Hoàng Khai Phục và Tô Mạch Phong hai đại cao thủ quỳ xuống mặt đất. Nếu Yến Trác Nhiên có thể thoải mái đánh bại “Chủ tớ ba người” bọn họ, thì uy danh hiển hách thế nào?
Hành động này của Yến Trác Nhiên chẳng những có thể kết hảo với Âm Dương tông và Hỗn Nguyên đạo tông, khiến Hoàng Khai Phục và Tô Mạch Phong cả đời cảm kích mình. Hắn càng tuyên dương thanh danh của mình, khiến tên tuổi của hắn lan tràn, ưu đãi rất nhiều.
“Người này đích xác lợi hại, cho dù ta toàn lực ứng phó chỉ sợ cũng không tiếp được mấy chiêu. Chỉ có thể vận dụng kiện nguyên thần chi bảo mà cha đưa kia thôi…”
Hiên Viên Quang đang muốn tế ra vu bản bản thân, đột nhiên thấy Diệp Húc hoành thân đứng chắn trước người hắn, thanh âm trầm thấp già nua, trầm giọng nói: “Thiếu gia, một tiểu bối còn không đáng để thiếu gia tự mình động thủ! Người này giao cho ta đi!”
Hiên Viên Quang trong lòng cảm động vạn phần: “Tống lão huynh thật sự nghĩa khí, sau khi xong chuyện nơi này, nhất định phải kết bái với hắn.”
Yến Trác Nhiên hừ lạnh nói: “Hiên Viên Quang, hay ngươi không dám ra tay, chỉ dám cho người hầu chắn trước tìm chết sao?”
“Chịu chết?”
Diệp Húc cười ha ha, thanh âm già nua vô cùng, điềm nhiên nói: “Tiểu bối, ngươi quá cuồng vọng!”
Bàn tay to của hắn đột nhiên đánh mạnh ra, thanh thế lớn tới cực đoan. Bàn tay to của hắn còn chưa hạ xuống, chưởng phong đã rít gào mà qua,. Chỉ nghe thấy hồ nước hơn mười dặm trong Thính Vũ Hiên, đột nhiên lõm xuống vài trăm mét!
Ba!
Bàn tay to của hắn và Hỏa Viên đại trảo gặp nhau, phát ra một tiếng vang nhỏ. Đầu Hỏa Viên kia kêu lên một tiếng, năm ngón tay gãy, Yến Trác Nhiên sắc mặt kịch biến, rút lui về sau trăm mét, sắc mặt đỏ lên.
Diệp Húc một kích này khiến cho nguyên thần của hắn bị hao tổn, trong lòng không khỏi nghiêm túc: “Chẳng lẽ lão bộc này là Tam thần cảnh Hóa thần kỳ đại vu?”