Lô bồng rớt xuống, biến mất bên trong một tòa nhà lớn cách đó không xa.
Ba người Diệp Húc đi tới trước Thính Vũ Hiên, chỉ thấy sản nghiệp của Nguyên Thủy Thánh Tông lúc này đã chật như nêm cối, người ta tấp nập. Thính Vũ Hiên là sản nghiệp của đại phái chính đạo Nguyên Thủy Thánh Tông, không có bao nhiêu người dám làm càn ở trong này. Tuy rằng người tới rất nhiều, nhưng cũng không có bao nhiêu người dám can đảm xâm nhập vào bên trong.
Bá!
Trên không trung hai đầu giao long một đen một trắng bay qua, rơi vào bên trong Thính Vũ Hiên, giống như hai đạo cầu vồng. Chỉ thấy một nam tử áo tím châm giẫm lên song giao, chậm rãi đi tới, thẳng vào Thính Vũ Hiên. Hắn khí thế kinh người, sang sảng cười nói: “Tần tiên tử, Tô mỗ kính đại danh tiên tử từ lâu, đáng tiếc vô duyên gặp gỡ. Tiên tử sao không xốc lên khăn che mặt, khiến Tô mỗ thấy được phương dung một phen?”
“Tô Mạch Phong, Tô công tử đi vào rồi!”
Có người thở dài nói: “Hắn là nhân vật thiên tài của Âm Dương tông, thân phận quý trọng, có thể đi vào. Nhưng thân phận chúng ta không bằng hắn, chỉ có thể ở bên ngoài mà thôi.”
Đột nhiên, trên không trung bảy đạo sáng mờ ảo lay động, trung gian dựng thẳng lên một đám mây tía, dài tới hơn mười dặm, rơi thẳng vào trong Thính Vũ Hiên. Chỉ thấy bên trong đám mây tía này, có một người trẻ tuổi đi tới. Hắn sắc mặt vàng như nến, dường như có bệnh trên người vậy, nhu nhược cười nói: “Tô huynh, Tần tiên tử còn đang túc trực bên linh cữu, làm sao có thể gỡ khăn che mặt xuống được?”
“Cơ Vô Bệnh, Cơ công tử cũng tới rồi!”
Bên cạnh Diệp Húc một vu sĩ chính đạo cảm thán nói: “Nghe nói khi Cơ công tử sinh ra, thể nhược nhiều bệnh, bởi vậy Cơ gia tộc trưởng mới gọi hắn là Vô Bệnh. Cơ công tử quả thực rất được, tuổi không đầy năm mươi, đã tu luyện tới Tam Dương cảnh Dương thần kỳ đỉnh! Đáng tiếc, bệnh của hắn vẫn không tốt hơn trước. Ta nghe người ta nói nếu như hắn trước trăm tuổi không thể tu thành nguyên thần, sẽ thân tử đạo tiêu!”
Lại một vu sĩ lộ ra thần sắc kính nể nói: “Lúc này Cơ công tử sớm đã có thể tiến vào Tam thần cảnh rồi. Tuy bề ngoài của hắn nhu nhược, nội tâm kiên cường, tính toán tụ tập đủ cửu sát, khiến cho thuần dương nguyên thai no đủ. Nguyên thần thuần dương, lúc này mới tấn công tam thần cảnh. Hắn nếu vượt qua được thiên sát địa sát, thành tựu to lớn, người thường không thể nào tưởng tượng được.
Cơ Vô Bệnh cũng giáng lâm vào bên trong Thính Vũ Hiên, phía sau là một đạo mây tím dài hơn mười dặm, chấn đãng không ngừng, khí thế cũng lớn dọa người, mỉm cười nói: “Tần tiên tử, nén bi thương. Úc Khánh Sơn tuy rằng đã chết. Nhưng đại thù của Úc huynh, Cơ mỗ nhất định sẽ dùng hết toàn lực chém giết Diệp lão ma đầu, dùng đầu của ma đầu để an ủi tiên tử.”
Đột nhiên, bên ngoài truyền tới một tiếng cười lớn, chỉ thấy một đại hán râu quai nón rậm xoải bước ưỡn ngực, ngang nhiên xâm nhập vào bên trong Thính Vũ Hiên. Ánh mắt của hắn mang theo ý xâm lược, quét ngang dọc trên thân thể Tần tiên tử không chút kiêng nể cười ha ha nói: “Lời nói của ngươi có chút thú vị. Cóc ba chân thì khó tìm, nhưng nam nhân ba chân tìm ở đâu cũng có! Tần tiên tử, ngươi chết một nam nhân ba chân, lão tử cũng ba chân, không ngại thì suy xét một chút, suy xét một chút!”