Đại Đường thiên vương phủ, hai mươi tám Chu Thiên Linh Lung hoàng kim bảo tháp, tầng thứ chín. Lý Huyền Tổ ngồi ngay ngắn ở trên một thông đạo dài vài dặm, ở bên trong lôi sát dài hơn trăm dặm, đau khổ chống cự lôi sát xâm nhập dày vò. Thực lực của hắn rõ ràng hùng mạnh hơn trước rất nhiều, đã bước nhập vào Tam Dương cảnh, Thuần Dương kỳ.
Qua hồi lâu, chỉ thấy đạo lôi sát ngày càng nhỏ đi, càng ngày càng nhỏ, đã bị thuần dương nguyên thai của hắn hấp thu hết thảy sát khí rồi.
Vượt qua lôi sát tẩy lễ, thực lực của hắn tiêu thăng bằng tốc độ vô cùng khủng bố.
Một lão giả chậm rãi đi tới tầng thứ chín bảo tháp, khẩu môi khẽ nhúc nhích. Lý Huyền Tổ lúc này mới dựng thân đứng dậy, bộ mặt lành lạnh, ánh mắt như điện nói: “Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo bản thân bị trọng thương, chạy chung quanh tìm kiếm linh dược sao? Tốt, tốt! Diệp Thiếu Bảo, lần trước ngươi sỉ nhục ta, lúc này ta phải hoàn trả lại gấp bội!”
Hắn há mồm hút một cái, thuần dương nguyên thai bị hắn một ngụm nuốt vào trong bụng, ngang nhiên đi ra ngoài Thiên Vương phủ.
Cùng lúc đó, Đại Đường Thiên Sách phủ, cũng có không biết bao nhiêu cao thủ trẻ tuổi biết được tin tức này, tất cả rục rịch hành động. Đại Đường Thái Tử Hỉ ngồi ngay ngắn phía trên hổ tọa, phía dưới đều là cường giả của Thiên Sách phủ, tập trung ở đây.
Thái Tử Hỉ vuốt râu mỉm cười, hạ giọng nói: “Sau khi đánh bại Ngụy Hiên, bản thân bị trọng thương, tính toán đi tới di chỉ kinh đô cuối thời Thương tìm kiếm linh dược để không chết? Người này thú vị đây, tuy nhiên, bất luận ngươi có bị thương hay không, đầu của ngươi ta nhất định phải lấy! Chỉ có đạt được đầu của ngươi, ta mới có thể cưới được nữ nhi của Yêu Chủ, mới có thể củng cố được địa vị của ta…”
Đại Hán, Tây Thùy, Tiểu Quang Minh thánh Địa, một pho tượng đại phất quanh thân tràn ngập phật quang, hình thành ra một phật quốc, lưu linh sinh màu. Trên một ngón tay của đại phật, một người trẻ tuổi chậm rãi đứng dậy, hướng tới di chỉ kinh đô cuối thời Thương nhẹ nhàng bay đi.
“Diệp Thiếu Bảo, nếu không phải ngươi giết Úc Khánh Sơn Úc sư đệ, ta làm sao có thể nhận được Cú Mang nguyên thần, trở thành thể chất đặc thù tuy không trọn vẹn được? làm sao khiến cho tu vi của ta tiến triển thật nhanh? Ngươi là ân nhân của ta, vì báo đáp ngươi, ta tự mình đưa ngươi ra đi…”
Ở xa hơn, trong Thái Thượng Đạo Tông, Nguyên Thủy Thánh Tông, Nguyên Thủy Ma Tông, Thiên Đạo tông, Thiên Nhân tông, Vạn Kiếp môn, Luyện Khí tông, Bổ Thiên các…tất cả các cao thủ trẻ tuổi đều nhận được tin tức. Tất cả đều nhích người, hướng tới di chỉ cuối thời Thương mà đi.
Phong vân động, can qua khởi, Diệp Húc lần này rời núi, tất nhiên là một hồi tinh phong bạo vũ.
…
Đại Hán, Lạc Vương thành, Diệp Húc rơi xuống, nghỉ tạm một lúc trong thành. Mấy ngày nay chạy đi cho dù thân thể của hắn khỏe tới mức nào cũng không thể chịu nổi. Trên đỉnh đầu hắn là ba tầng di la thiên địa tháp, bảo tướng trang nghiêm, ở trong quốc gia vu sĩ chính đạo, thoạt nhìn giống như một vu sĩ chính đạo độc nhất vô nhị.
“Nghe nói chưa?”
Trên đường phố vài tên vu sĩ chính đạo nghị luận, cười nói: “Hoàng Tuyền Ma Tông Diệp Húc, Diệp lão ma sau khi giao thủ với Ngụy Hiên. Tuy rằng đánh chết được Ngụy Hiên, nhưng bị Ngụy Hiên làm thương tổn tới thần hồn, trọng thương rồi! Lão ma đầu kia không biết tìm được tin tức ở đâu, tính toán tới di chỉ kinh đô cuối thời Thương tìm linh đan của Thương Hoàng, trị liệu thương thế!”