Bên trong Phong chủ đại điện, Diệp Húc nhìn Phượng Yên Nhu, chỉ thấy thiếu nữ yêu tộc này vẫn để chân trần, áo trắng phiêu động, giống như một vị tinh linh ở trong rừng rậm, bay chung quanh một cái đại đỉnh cao tới sáu bảy trượng, nhanh nhẹn vô cùng. Nàng không ngừng đánh ra những đạo thủ ấn nhập vào bên trong đỉnh.
Mỗi một đạo thủ ấn của nàng đánh ra liền có một loại phù văn kỳ lạ di động hiện lên không trung, tự động biến mất bên trong đại đỉnh.
Những phù văn huyền diệu vô cùng, Diệp Húc chỉ liếc mắt một cái là biết được những phù văn này ẩn chứa tin tức vô cùng khổng lồ, phức tạp. Nếu đổi lại là các vu sĩ khác khả năng cả đời đều không thể hiểu được hàm nghĩa bên trong những phù văn này.
“Phượng cô nương, trình độ cấm chế của cô vượt quá thường nhân rồi, quả thực chính là thiên nhân!”
Diệp Húc tán thưởng một phen thầm nghĩ: “Nếu ta có một bút pháp thần kỳ, có thể vẽ ra được cái gì đẹp nhất thế gian, lúc đó liền vẽ nhất cử nhất động của Phượng cô nương. Tất nhiên đó là một bức mạn diệu cung nữ đồ, vô cùng xinh đẹp…”
Qua không lâu, Phượng Yên Nhu bày ra Diệt thần đại cấm pháp. Lúc này nàng khoanh chân ngồi xuống, phía sau hiện lên một quả thuần dương nguyên thai, bên trong nguyên thai có một chích hỏa phượng hoàng đang giương cánh bay lượn, tản mát ra yêu lực mênh mông, oanh nhập vào bên trong đại đỉnh.
“Một tiểu yêu nữ tam dương cảnh mà muốn luyện hóa ta, không có khả năng này!” Ngụy Hiên vẫn trung khí mười phần như trước, quát to trong đỉnh.
“Sư huynh, lấy thực lực hiện giờ của ta, muốn gạt bỏ thần hồn thần thức của đại vu thần tam thần cảnh, chỉ sợ mất thời gian mới có thể làm được.”
Nàng nhíu mày, dịu dàng nói: “Ít nhất là cần phải hai ba tháng.”
“Không sao cả, ta tìm người tới hỗ trợ ngươi một tay”!
Diệp Húc giơ tay trảo một cái, đem Hùng Bị, Can Sài Giao và Kim Giác Ngân Giác hai đồng tử này ra khỏi ngọc lâu. Chỉ thấy hắn ôm ra bốn tên mập mạp, Hùng Bi và Can Sài Giao béo tròn trùng trục, Kim Giác Ngân Giác lại là hai tiểu mập mạp.
Bốn tên này ăn nhiều linh đan diệu dược quá làm cho dược tính tích tụ trong cơ thể thật lâu không thể tiêu hóa được. Hết thảy hóa thành béo phì như vậy.
So sánh với Diệp Húc mỗi ngày cực cực khổ khổ nâng cao thực lực, như đi giày trên băng mỏng. Bốn tên này quả thực rất an nhàn, ngoại trừ gặm linh dược, chính là gặm linh dược.
“Lão gia gọi chúng ta ra có gì chỉ bảo?” Hùng Bi gian nan lăn lộn một chút, vù vù thở hổn hển, kêu lên.
“Lão gia ta cho các ngươi một nhiệm vụ, luyện hóa mỡ phì trong bụng các ngươi!”
Diệp Húc sắc mặt không tốt, hừ lạnh nói: “Trong thời gian này, các ngươi trợ giúp Phượng cô nương luyện hóa nguyên thần bên trong đại đỉnh, không được nhàn hạ. Nếu không lão gia sẽ đem bọn ngươi luyện thành thú hóa đan hết!”
Bốn tên rùng mình một cái, khúm núm đặt mông ngồi dưới đất. Dưới sự chỉ điểm của Phượng Yên Nhu, thúc dục diệt thần đại cấm trong đỉnh. Bốn tên này tu vi đều tăng tiến, bọn họ không chỉ ăn đan dược mà Diệp Húc lưu lại. Hùng Bi bản thân cũng luyện chế ra được một đám linh đan, làm cho tu vi của bọn họ bạo tăng. Can sài Giao và Kim Giác Ngân Giác bắt đầu tu luyện nguyên đan, nếu là nguyên đan tu thành, sẽ hóa thành giao long.