Diệp Húc đánh một quyền xuống, kiện bảo vật Bác Lãng Thiên Chuy này rốt cuộc cũng không thể chống lại được áp lực lớn của hắn, bị một quyền đánh dập. Hắn từng quyền từng quyền oanh ra, trường phong thổi mạnh, vạn thú đều xuất hiện quay chung quanh người Diệp Húc.
“Ngụy Hiên, ngươi muốn giết ta, nên nghĩ ngươi sẽ có ngày hôm nay! Hôm nay, ta lợi dụng ngươi tới lập uy!”
“Không được!”
Ngụy Hiên hoảng sợ kêu to, ngẩng đầu hô lớn: “Mục sư thúc, ta nhận thua, niệm tình giao tình trước đây của hai chúng ta, cứu ta một lần”!
Vị thái thượng trưởng lão kia nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, hắn với sư tôn của Ngụy Hiên cũng có giao tình. Đang lúc muốn mở miệng, chỉ thấy nắm tay của Diệp Húc dĩ nhiên đã dừng ở trên người Ngụy Hiên.
“Sư huynh, ngươi có thể chết rồi!”
Thân thể Ngụy Hiêm rầm rầm một tiếng chia năm xẻ bảy, bị một quyền của hắn đánh bạo.
Đầu của hắn vẫn chưa bị vỡ, bị lục nhãn kim thiềm nuốt vào trong bụng, ý đồ tránh khỏi một kiếp này.
“Cửu đỉnh tề xuất, phong!”
Cửu đỉnh của Diệp Húc bay ra, hợp làm một, phong ấn nguyên thần Lục nhãn kim thiềm vào trong đỉnh.
Đông!
Nguyên thần lục nhãn kim thiềm của Ngụy Hiên kịch liệt nhảy lên, gần như đâm cho khẩu đại đỉnh này bị phân liệt. Thân thể của hắn cho dù đã bị hủy, nhưng đầu cũng còn, cũng chưa hoàn toàn chết đi. Sinh mạng lực của đại vu tam thần cảnh cực kỳ dũng mãnh, chỉ cần tìm được một thân thể mới, vẫn như trước có thể tái sinh, sống như trước, vẫn là đại vu tam thần cảnh.
“Ngụy Hiên, ta nói rồi, phải luyện ngươi thành một nguyên thần của ta, ta nói được là làm được! Nguyên thần trấn áp!”
Bên trong thân hình Diệp Húc một gốc cây ngọc thụ bỗng nhiên bay lên, dừng ở phía trên đại đỉnh. Vô số xúc tu vũ động, tầng tầng lớp lớp, phong ấn đại đỉnh này lại.
Thái thượng trưởng lão kia nhìn hắn một cái thật sâu, trầm giọng nói: “Diệp sư điệt, ngươi đã thắng, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt? Tất cả đều là người cùng môn phái, ngươi sao không thể thả hắn một lần?”
Diệp Húc há mồm nuốt cửu đỉnh vào trong bụng, ngẩng đầu cười nói: “Mục sư thúc, người cho rằng ta buông tha hắn một lần hắn sẽ buông tha ân oán, hòa thuận sống cùng ta sao? Nếu người đứng ở nơi này không phải là ta, mà là hắn, ngươi cho rằng hắn sẽ bỏ qua cho ta sao?”
Vị thái thượng trưởng lão kia im lặng không nói gì, Ngụy Hiên có thù tất báo, nếu hắn thắng mà nói, lấy tính tình của hắn, khẳng định sẽ không bỏ qua cho Diệp Húc.
Diệp Húc thản nhiên cười nói: “Hắn liên tiếp đuổi giết ta, vài lần bố trí khiến ta suýt nữa thì chết rồi. Ta là người trong ma đạo, chính là ân đền oán trả, ngươi đối với ta có ân, ta báo ân ngươi. Nhưng ngươi có cừu oán với ta, ta liền báo thù. Hắn muốn giết ta, ta phải giết hắn, hoàn toàn là chính đáng.”
Hắn phong ấn Ngụy Hiên lại, lập tức nhìn về phía một đầu cự kình nguyên thần đang lơ lửng ở phía không trung nghĩ: “Nếu có thể bắt được cả cự kình nguyên thần này, phong ấn lại, luyện thành nguyên thần thần sát thứ nhất. Ta liền có thể tùy ý thúc dục thần quang trong mắt thần sát thứ nhất rồi…”
Cự kình nguyên thần này chính là vật có chủ, bay lượn trên không trung, qua lại như điện xẹt, khiến hắn không thể tập trung được.