Diệp Húc nhìn lão, chỉ thấy Ngụy Hiên chân giẫm lên Lục Nhãn Bích Huyết Kim Thiềm, tay cầm một cái chùy lớn, bên trong chùy có từng đợt tiếng sóng biển ào ào truyền đến, đây là vu bảo của Phong chủ Linh Khuyết Phong Nhạc Thiên Kỳ, Bác Lãng Thiên Chuy.
Các Đại linh sơn Hoàng Tuyền Ma Tông, ngoại trừ loại trấn đỉnh chi bảo như Tinh chủ đại điện, các Đại phong chủ còn cần phải luyện chế bảo vật của chính mình dùng để phòng thân, mà Bác Lãng Thiên Chùy của Nhạc Thiên Kỳ chính là thượng phẩm trong đó.
Cái vu bảo này chính là nguyên thần chi bảo hoàn chỉnh, uy lực vô tận.
Tay trái của Ngụy Hiên còn cầm lấy một cái mộc thuẫn hẹp dài, hình dạng như chương, trên mặt có điêu khắc long văn, có vẻ rất nặng.
“Kiến Mộc Long Chương!”
Sắc mặt Vinh Lâm khẽ biến, khuôn mặt ngưng trọng, trầm giọng nói: “Không ngờ Đặng sư đệ lại cho Ngụy sư thúc mượn Kiến Mộc Long Chương, lần này không xong rồi…”
Từ trong Kiến Mộc Long Chương truyền đến luồng sinh khí mãnh liệt khác thường, dường như bên trong long chương có được lực sinh mệnh vô cùng vô tận, có thể chữa khỏi tất cả thương thế!
Đây là mộc khí đặc tới cực điểm, chất chứa sức sống vô biên, vô cùng tinh thuần, có tác dụng như Kim Tinh khí.
“Tấm mộc thuẫn này, chỉ sợ không kém Đệ nhất thần sát của ta…”
Diệp Húc chỉ cảm thấy nguyên thần trong Tử Phủ của mình rục rịch, dường như cực kỳ tò mò với tấm mộc thuẫn này, đây là một loại cảm giác kỳ lạ. Diệp Húc không ngờ sở dĩ nguyên thần của mình tò mò với mộc thuẫn kia chính là vì muốn ăn luôn tấm mộc thuẫn đó!
Nguyên thần của hắn có một loại cảm giác đói khát mãnh liệt, nhìn thấy tấm mộc thuẫn này, trùng tham ăn đều bị dụ ra, bụng đói kêu vang.
Cuộc chiến này giữa hắn và Ngụy Hiên đã được Hoàng Tuyền Ma Tông cao tầng cho phép, một cuộc tử chiến quang minh chính đại, cực kỳ chấn động. Danh tiếng Diệp Húc lên cao, được coi là nhân tài trong hàng ngũ trẻ tuổi mới xuất hiện, tiếng tăm vang dội, không hề ít thế lực đều phái người đến xem cuộc chiến này.
Trận chiến này, liên quan đến thân gia tính mệnh của Diệp Húc, nếu hắn có thể thắng, hắn sẽ bước vào hàng ngũ những cao thủ trẻ tuổi cao nhất đương thời, có thể sánh vai với đám người Vinh Lâm.
Nếu thua, hắn chỉ có một kết cục duy nhất, chết!
“Diệp sư đệ, giết ngươi rồi, mang theo đầu ngươi, ta sẽ là phò mã Thiên Yêu Cung!”
Ngụy Hiên cười ha ha, cực kỳ vui sướng, nói: “Tất cả tâm pháp của ngươi ta đã biết hết rồi, tất cả bảo vật của ngươi đều bị ta khắc chế, lúc này đây, ngươi không có bất cứ phần thắng nào!”
Diệp Húc khẽ mỉm cười, hạ giọng nói: “Ngụy sư huynh, lần trước ta chém thân thể ngươi, lần này, ta chém luôn cả nguyên thần của ngươi!”
Sắc mặt Ngụy Hiên khẽ biến, đang định phát giận, đột nhiên chỉ thấy một vị Thái Thượng trưởng lão Hoàng Tuyền Ma Tông trầm giọng hô: “Thăng võ đàn!”
Ầm ầm!
Cấm bảo Hoàng Tuyền Ma Tông, tòa Luân Hồi Thiên Bàn rộng cả mấy ngàn dặm kia đột nhiên phát ra tiếng răng rắc, một tòa thiên đàn lớn trăm dặm từ bên trong cái cấm bảo này dâng lên, phía dưới có những cột trụ bằng đồng mảnh khảnh chống đỡ.
Tòa thiên đàn đó chính là võ đàn của Ma Tông, Ma Tông cấm đệ tử tư đấu, nhưng nếu báo cáo nguyên do thì có thể xin quyết đấu ở trong võ đàn.
Tòa võ đàn này chính là một bộ phận của Luân Hồi Thiên Bàn, dù là cao thủ Tam Bất Diệt cảnh cũng không thể phá hỏng, hơn nữa võ đàn rộng lớn trăm dặm, quanh thân lại có rất nhiều cấm chế bảo vệ, nên không cần lo lắng dư ba chiến đấu sẽ lan đến mọi người.
Vị Thái Thượng trưởng lão kia nhìn về phía Diệp Húc và Ngụy Hiên, ánh mắt thâm trầm, trầm giọng nói: “Hai vị sư điệt, Thánh Tông ta đã hơn mười năm nay chưa từng mở võ đàn ra. Tòa võ đàn này là do tổ sư khai phái Thánh Tông ta luyện chế, tổ sư không đành lòng nhìn con cháu đồng môn tự giết lẫn nhau nên đã luyện chế nơi này, để đệ tử giải quyết ân oán cá nhân. Hôm nay là trận quyết chiến của hai người các ngươi, ta vẫn khuyên hai vị sư điệt một câu, mọi người dù sao cũng là đồng môn, nên khoan dung độ lượng, hai vị thủ hạ lưu tình.”