Diệp Húc cực kỳ tin tưởng, cho dù là Tần hoàng, vị đương kim hoàng đế của Đại Tần hoàng triều, trên trình độ Đô Thiên Thập Nhị Thần Sát, chưa chắc đã có thể lý giải thấu triệt như mình được!
Nhưng mà, với chuyện hắn tự tiện sửa đổi môn cấm pháp này khiến cho Thủy hoàng đế rất là khó chịu, luôn không nhịn được mà chỉ chỉ trỏ trỏ.
“Tiểu tử, thần hồn của ta không thể xuất hiện ở trong không khí quá lâu, nếu không sẽ nhanh chóng hồn bay phách lạc. Ngươi phải nhớ kỹ chuyện ngươi đã đáp ứng ta, tìm được Đô Thiên Thập Nhị Đồng Nhân của ta, tìm được thân thể của ta, sau đó làm ta sống lại!”
Diệp Húc cười nói: “Biết rồi, ta sẽ giúp ông hoàn thành nhiệm vụ này!”
“Còn nữa, ngươi chia tách nguyên thần của mình thành mười hai phần, sức mạnh cũng bị chia ra hoàn toàn, làm suy yếu đi thực lực mà bản thân nên có, mất nhiều hơn được. Muốn tu thành Đô Thiên Thập Nhị Thần Sát, phát huy ra uy năng lớn nhất mạnh nhất của môn cấm pháp này thì cần phải đoạt lấy nguyên thần của mười hai tên Đại vu Tam Thần canh, luyện nguyên thần của chúng thành nguyên thần của Thập Nhị Thần Sát, mà không phải đem nguyên thần của chính mình biến thành Thần Sát…”
Thần hồn của Thủy hoàng đế ảm đạm dần, chui vào bên trong Tông chủ kim bài, giọng nói từ trong kim bài réo rắt truyền đến, ông ta vẫn đang phẫn nộ: “Tên khốn khiếp nào dám trộm thân thể và Thập Nhị Đồng Nhân của ta đi, đừng để ta bắt được, nếu không mi sẽ chết cực kỳ khó coi…”
Trí nhớ sợi thần hồn này của Thủy hoàng đế chỉ có từ khi ông ta sinh ra đến một khắc khi trận chiến giữa ông ta và Hạng tông chủ Hoàng Tuyền Ma Tông kết thúc, không còn trí nhớ về sau nữa, đương nhiên không biết ông ta đã thành lập ra đế quốc Đại Tần, Thập Nhị Đồng Nhân của mình cũng đã trở thành trấn quốc chi khí rồi.
Về những chuyện này, Diệp Húc cũng không có nói cho ông ta, thành ra cũng có chút áy náy với Thủy hoàng đế.
“Nhưng mà vừa rồi Thủy hoàng đế nói thật đúng, chia tách nguyên thần ra là chia sức mạnh của mình thành mười hai phần, quả thật mất nhiều hơn được.”
Ánh mắt Diệp Húc chớp động, hắn thầm nghĩ: “Khó trách nguyên thần của đám người Hạ Tùng Giang và Hạ Trùng Dương không giống nhau, ra là đoạt lấy nguyên thần của người khác. Bọn chúng tu luyện Nhất Thần Phân Hóa Cửu Đỉnh Cửu Nguyên, chắc chắn là được chân truyền, không giống ta, suy xét từ cửu đỉnh của Hạ Sơ Dương mà có…”
Trên đỉnh đầu hắn, nguyên thần Côn Minh còn dài khoảng sáu bảy dặm, vẫn chưa bị luyện hóa chuyển thành chân nguyên hoàn toàn, nhưng Diệp Húc đã tu luyện đến Tam Thai cảnh, luyện thành mô thai, Di La Hỗn Nguyên Chân Kinh chỉ có thể giúp hắn tu luyện đến đây mà thôi.
Lúc này Diệp Húc đứng dậy, há mồm hút một cái, hút hết cái nguyên thần Côn Minh sáu bảy dặm kia vào trong bụng, tạm thời áp chế ở trong cơ thể, cũng không luyện hóa, sau đó hắn đi ra khỏi mảng hải dương này, trở lại bên trong Tinh chủ đại điện.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trên, chỉ thấy một tòa Ba La Diệu Thiện Thanh Ngọc hàn quang lâu năm tầng lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, chầm chậm chuyển động, không ngừng hút lấy linh khí hội tụ trong Tinh chủ đại điện.