Hạ Tùng Giang lúc này buồn bực không ngừng, theo lý mà nói, lấy thực lực của hắn, loại vu sĩ tam đan cảnh như Diệp Húc này, nhiều nhất chỉ cần một kích là dễ dàng gạt bỏ.
Tuy nhiên hắn lại phải chịu thiệt lớn trong tay Diệp Húc, không chỉ bị một kiếm chém giết Hạ Trùng Dương. Hơn nữa còn chặt đứt nguyên thần của mình, lược đi ba thành tu vi nguyên thần.
Càng làm cho hắn tức giận hơn chính là, hắn có thể cảm ứng được, từng mảng thần thức trong nguyên thần của hắn không ngờ bị lau đi.
Việc này thuyết minh, Diệp Húc lúc này đang luyện hóa mảnh vỡ nguyên thần của hắn, đây tuyệt đối là chuyện tình không thể tha thứ được.
Chín đại nguyên thần của hắn chính là cực khổ tu luyện mà thành. Vì tề tụ được chín đại nguyên thần, hắn nhiều lần trải qua trăm đắng nghìn cay, thậm chí không tiếc đi tới nước ngoài, tìm kiếm đại yêu tu thành nguyên thần, chém giết đối phương, lau đi nguyên thần của đối phương!
Trong đó một lần nguy hiểm nhất là hắn săn bắt một đầu côn minh đã tu luyện tới tam thần cảnh, vài lần suýt nữa mệnh tang trong tay côn minh. Nếu không phải hắn hao phí non nửa tu vi triệu tập ảo ảnh thiên đỉnh, trấn tử đầu côn minh kia. Nếu không giờ phút này hắn đã hóa thành bộ xương khô rồi.
Nguyên thần côn minh chính là một trong những nguyên thần dũng mãnh nhất trong chín đại nguyên thần của hắn, hao phí không biết bao nhiêu công phu. Vài năm tới vài chục năm mới tu luyện tới trình độ hiện giờ, ai ngờ được một vu sĩ tam đan cảnh như Diệp Húc lại có thể trảm rơi ba thành tu vi.
Hơn nữa, làm cho hắn buồn bực chính là, đường đường một đại vu tam thần cảnh, một thân tu vi long trời lở đất, nguyên thần thậm chí xé rách hư không, trình độ vu pháp tới đăng phong tạo cực. Một nguyên thần chi bảo, không ngờ còn không bắt được tiểu tử nguyên đan kỳ, để cho chạy thoát nữa.
“Bất kể ngươi trốn ra làm sao, chạy trốn tới nơi này, ta đều sẽ bâm thây ngươi vạn đoạn!”
Diệp Húc nhìn bên người, không có một bóng người, py đã tiến vào trong di la thiên địa tháp của hắn tu luyện, luyện hóa tiểu côn minh này còn phải cần thời gian dài.
Đột nhiên có vị thiếu nữ này bên cạnh, khiến hắn có chút không quen.
“Không biết Kiều Kiều thế nào…”
Hắn đột nhiên nhớ tới người con gái thủy chung bên cạnh hắn kia, trong lòng đột nhiên có loại kích động, rất muốn đi Bách Hoa cung nhìn một chút.
Tuy nhiên Hạ Tùng Giang đang gắt gao đuổi sau lưng Diệp Húc, theo không ngừng. Nếu hắn tùy tiện đu Bách Hoa cung gặp Tô Kiều Kiều, khẳng định sẽ làm cho Bách Hoa cung tai ương ngập đầu.
Tu vi của Hạ Tùng Giang không phải là nhỏ, đừng nói là Bách Hoa cung không thể ngăn cản, cho dù là đại địch Ngụy Hiên của Diệp Húc gặp phải Hạ Tùng Giang cũng chỉ có đường chết!
Người này luyện tới chín đại nguyên thần, mỗi một cái nguyên thần đều tương đương với chiến lực của Ngụy Hiên. Nếu là hắn biết được mình với Bách Hoa cung có tình bạn cũ, chỉ sợ một nguyên thần trong đó nén giận một kích có thể làm cho toàn bộ môn phái ở Thanh Châu hoàn toàn xóa khỏi thế gian.
“Hắn tiếp tục truy mà nói, chỉ sợ đuổi ta tới tận hải ngoại…”
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy biển rộng mờ mịt bát ngát. Trong thời gian này hắn tuy rằng mệt mỏi, tránh né Hạ Tùng Giang đuổi giết, lấy tốc độ của thiên cơ tán, khoảng cách với lục địa đã không biết bao nhiêu ngàn dặm rồi.