Diệp Húc để ngọc lâu lại trong Tinh chủ đại điện, khiến cho ngọc lâu không ngừng hấp thu linh khí trong Quan Tinh Phong, nâng cao phẩm chất của nó.
Mà chính hắn lại chỉ mang theo cửu đỉnh, Di La Thiên Địa Tháp, Bạch Cốt Yêu Thành và Kim Tinh Khí, cộng thêm Thiên Cơ Tán và m Dương nhị khí trong mắt hắn nữa, sáu món vu bảo này, chính là những bảo vật hiện giờ hắn sử dụng thuận buồm xuôi gió nhất.
Diệp Húc tay cầm ô trắng, cùng Phượng Yên Nhu cười nói rời đi Thập Vạn Đại Sơn.
“Diệp sư thúc, Tiểu công chúa, Yến mỗ ở nơi đây chờ hai người đã lâu!”
Yến Công Thượng đứng ở trên một đỉnh núi, tóc đen tung bay, cầm chiến kích trong tay, từ xa chỉ hướng Diệp Húc, cười ha ha, điềm nhiên nói: “Diệp sư thúc, hơn nữa năm trước ta nhất thời sơ suất mới thua ở trong tay ngươi, hiện giờ tu vi ta hữu thành, muốn cùng ngươi tái chiến một trận, rửa sạch nỗi nhục thua trong tay ngươi ngày đó!”
Diệp Húc đem Thiên Cơ Tán tà tà đặt lên bờ vai, lắc đầu cười nói: “Yến sư điệt, không ngờ ngươi lại luyện một cây chiến kích nữa. Nhưng mà, ngươi trước đây không phải đối thủ của ta, hiện giờ, ngươi lại càng không phải là đối thủ của ta.”
Yến Công Thượng mắt lộ tinh quang, cười ha ha, hào khí xông lên tận trời cao: “Diệp sư thúc, tuy rằng bối phận của ngươi cao hơn ta, nhưng ta nhập môn sớm hơn ngươi mười năm, tu vi cảnh giới hơn xa ngươi, lần trước ở Đồng Quan, ta thua trong tay ngươi chỉ vì nhất thời sơ sẩy mà thôi. Lần này tu vi ta lại tinh tiến, từ Mô Thai kỳ đột phá tiến vào Ảo Thai kỳ, chuyển nguyên thần dung nhập mô thai!”
Sau lưng hắn đột nhiên hiện ra một quả ảo thai thật lớn, giống như trái tim, thình thình đập.
Bên trong ảo thai, dần dần xuất hiện một con hắc long, chiếm cứ một chỗ, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Diệp Húc.
Đây là nguyên thần hiển hóa của hắn ta, ngưng tụ thành trạng thái hữu hình vô chất, làm cho người ta mắt thường có thể thấy được.
Nguyên thần của hắn giấu ở trong mô thai, không ngừng lấy năng lượng trong mô thai chăm sóc nguyên thần.
Yến Công Thượng đích xác là tuyệt thế kỳ tài, càng áp chế càng dũng mãnh, lần trước hắn ta thua ở trong tay Diệp Húc, gần một năm nay, hắn rút ra kinh nghiệm xương máu, liều mạng khổ tu, rốt cuộc đột phá, từ Mô Thai kỳ bước vào Ảo Thai kỳ, tăng lên cả một cảnh giới lớn!
“Hiện giờ thực lực của ta, so với khi ở Đông Quan tăng lên gấp mười, ngươi còn dám nói ta không bằng ngươi sao?”
Yến Công Thượng khí thế tăng vọt, từng bước tiến lên, tóc đen phất phới, bên trong ảo thai phía sau, hắc long cũng không còn yên lặng như trước nữa mà bắt đầu giương nanh múa vuốt, từng mảnh nghịch lân trên thân giương lên, giống như kiếm kích dày đặc, khủng bố đến cực điểm.
“Hơn nữa ta ở trong Cổ Côn Luân Thánh Địa lại có thu hoạch, thanh chiến kích này chính là trọng bảo trong kho báu Tây Hoàng Nam Thiên Môn, là Tam Dương cảnh Thuần Dương chi bảo!”
Yến Công Thượng giơ chiến kích lên, khí thế càng lúc càng mạnh, thoáng như ma thần, bước nhanh bức gần tới Diệp Húc, cười to nói: “Hiện giờ một kích của ta hạ xuống, có thể phá núi cắt biển, dù là cao thủ Nguyên Thai kỳ cũng sẽ bị một kích của ta đánh chết! Cho dù là ngươi tế khởi cái Kim Kiều kia, ta cũng chẳng hề sợ chút nào!”