Diệp Húc và Phượng Yên Nhu đi ra vu hồn giới, trong lòng còn đang buồn bực, lẩm bẩm nói: “Nguyên thần thứ hai của Vệ Trăn sao vẫn còn sống nhỉ? Không phải là sau khi vu sĩ chết, nguyên thần cũng tiêu tan sao? Chẳng lẽ Vệ Trăn trưởng lão chưa chết? Không thể nào, ngọc lâu của ông ta đã phân giải thành vu hồn giới rồi…”
Phượng Yên Nhu sắc mặt tái nhợt, tế khởi nguyên đan của mình, lấy tứ đại thần hỏa không ngừng rèn luyện, chữa trị vết nứt trên nguyên đan, dịu dàng nói: “Sư huynh, nguyên thần thứ hai cũng không phải nguyên thần của bản thân vu sĩ, mà là đoạt lấy nguyên thần của vu sĩ khác luyện chế mà thành, tuy tên là nguyên thần thứ hai nhưng thật ra cũng là một kiện vu bảo, chẳng qua là tự có ý thức và công hiệu nguyên thần, hơn nữa có thể trưởng thành. Dù là chủ nhân chết rồi, nguyên thần thứ hai cũng sẽ không chết, mà sẽ tồn tại thêm một đoạn thời gian rất dài, dựa theo bản năng mà hành sự.”
Diệp Húc cẩn thận hỏi, chẳng qua Phượng Yên Nhu cũng không biết nhiều về nguyên thần thứ hai, mân môi cười nói: “Nguyên thần thứ hai, loại pháp môn cao thâm Thân Ngoại Hóa Thân này, chỉ có Đại vu Tam Tương cảnh mới có thể tu luyện, muội cũng từng nghe cha nhắc đến. Không bằng chúng ta trở lại Thiên Yêu Cung hỏi cha muội đi, ông ấy rất dễ nói chuyện, chắc chắn biết thì sẽ nói.”
Cuối cùng, nàng còn bổ sung một câu: “Cha muội thật sự rất dễ nói chuyện.”
“Nếu cha muội nhìn thấy ta, chỉ sợ sẽ không dễ nói chuyện, không chừng còn lập tức làm thịt ta kẻ ‘bắt cóc’ hai đứa con gái của lão ấy chứ…” Diệp Húc thầm nghĩ.
Cửu đại ảo đan của hắn bị thương không nặng, rất nhanh lại ngưng tụ thành ảo đan, thân thể tổn thương cũng rất nhanh phục hồi trở lại.
“Đáng tiếc, không thu được hết linh thạch, nếu không ta đã có đủ linh khí để tu luyện đến Tam Thai cảnh rồi. Muốn thu những linh thạch đó, phải chế phục được nguyên thần thứ hai của Vệ Trăn, nếu ta có thực lực này, thì cũng có thể dễ dàng làm thịt Ngụy Hiên.”
Diệp Húc không khỏi lắc đầu, ngoắc gọi một gã nô bộc, dò hỏi: “Ngọc Nương ở chỗ nào?”
“Cung lão gia nửa năm trước về núi một lần, sau đó được Vinh lão gia mời đi, nghe nói là đi Hằng Cổ Ma Vực tầm bảo.” Tên hầu kia cung kính nói.
Diệp Húc nao nao, Hằng Cổ Ma Vực chính là khi Mười Tám Tầng Địa Ngục, Lục Đạo Luân Hồi viễn cổ tan biến, Mười Tám Tầng Địa Ngục bị người đánh nát, hình thành từng đám không gian độc lập, chính là nơi sinh tồn của thiên ma cổ ma, bên trong bảo vật vô tận, cường giả khắp nơi, thậm chí còn có thể tìm được bảo vật mà tiên nhân viễn cổ luyện chế ra.
Hằng Cổ Ma Vực là một nơi vô cùng nguy hiểm, thiên ma sinh sôi, ma đầu khắp nơi, thậm chí không thiếu thiên ma thành lập vương triều, cùng với đại phái như tam cung lục phái, so với Cổ Côn Luân Thánh Địa còn nguy hiểm hơn gấp trăm ngàn lần!
Kẻ mà tu vi không đủ hùng mạnh, đi vào trong đó lịch luyện chỉ có một con đường chết.
Thế giới Vu Hoang và Hằng Cổ Ma Vực không ở trong cùng một thời không, nhưng một ít vu bảo cực kỳ mạnh mẽ lại có thể đánh xuyên qua thành lũy, tiến vào bên trong Ma Vực.