Diệp Húc ánh mắt chớp động, mỉm cười nói: “Ngụy sư huynh sao lại rảnh đi đến Quan Tinh Phong của ta thế? Tiểu đệ thẹn là Phong chủ lại không có chiêu đãi sư huynh, còn mong sư huynh thứ lỗi cho. Hoàng Xán, còn không đi pha trà?”
Hoàng Xán đang định đứng lên, Ngụy Hiên hừ lạnh một tiếng, điềm nhiên nói: “Ta không cho ngươi đứng lên, ngươi dám đứng dậy sao?”
“Cậu ta là đồ đệ của ta, ta bảo hắn đứng dậy, nếu hắn không đứng, đó chính là phản bội sư môn.”
Diệp Húc mỉm cười nói: “Ngụy sư huynh, ngươi đừng quên, cậu ấy là đệ tử của ta.”
Hoàng Xán thân hình run run, đứng dậy, yên lặng đi pha trà, sau một lúc lâu, bưng lên hai chén trà thơm, cúi đầu nâng đến trước người Diệp Húc.
Diệp Húc nhấc một ly lên, hắt nước trà xuống đất, lại đem chén đặt lên khay, cười tủm tỉm nói: “Hoàng Xán, tiễn khách!”
Hắn ngẩng đầu nhìn Ngụy Hiên: “Ngụy sư huynh, uống chén trà hẵng đi?”
Ngụy Hiên tức giận đến cả người phát run, giận quá hóa cười nói: “Đây là đạo đãi khách của Quan Tinh Phong các ngươi sao! Trà của ngươi, không uống cũng thế!” Lão giương nhìn mắt về phía Phượng Yên Nhu, ánh mắt sáng ngời, cười lạnh nói: “Vị này chắc là Tiểu công chúa Thiên Yêu Cung? Xem qua lời đồn quả không sai, Diệp sư đệ, quả nhiên ngươi bắt cóc hai cô con gái của Yêu chủ!”
Lão đứng dậy, cười lạnh, nói: “Ta mất một đứa con, đồ đệ cũng phản bội, nhưng ông trời lại cho ta một cơ hội trở thành con rể Yêu chủ Thiên Yêu Cung!”
“Ngươi muốn trở thành con rể Yêu chủ, phò mã Thiên Yêu Cung?”
Diệp Húc không khỏi tức cười, Yêu chủ chọn rể, tuyển chính là tuấn kiệt trẻ tuổi trong thiên hạ, nhưng tuổi của Ngụy Hiên còn lớn hơn cả Vinh Lâm, đã sớm không còn trong nhóm tuấn kiệt trẻ tuổi rồi.
Ngụy Hiên vốn không có bất kỳ hy vọng nào, nhưng Diệp Húc “bắt cóc” hai vị công chúa, Yêu chủ hạ Truy sát lệnh, lại khiến cho lão thật sự có cơ hội trở thành phò mã Thiên Yêu Cung.
“Lão bất tử này, không ngờ cũng muốn lấy đầu ta, trở thành con rể Thiên Yêu Cung…”
Ngụy Hiên cười lạnh nói: “Diệp sư đệ, Thánh Tông cấm tư đấu, nhưng không cấm khiêu chiến. Ngươi liên tục làm nhục ta, cắt tứ chi con ta, lại xúi giục đệ tử ta, chém thân thể ta, vi huynh đã xin phép Thánh Tông, ba tháng sau, Tổng đàn Thánh Tông, hai người chúng ta quyết sinh tử, một lần giải quyết hết tất cả ân oán! Sư đệ, nếu ngươi sợ thì có thể từ chối.”
Diệp Húc thản nhiên liếc lão một cái, mỉm cười nói: “Ngụy sư huynh, ngươi nóng lòng muốn được chết thế sao? Cũng được thôi, tiểu đệ thành toàn cho ngươi, ba tháng sau, chúng ta ở Tổng đàn Thánh Tông, ta tiễn ngươi lên đường!”
“Được! Ba tháng sau, ta tháo đầu ngươi xuống, trở thành phò mã Thiên Yêu Cung!”
Ngụy Hiên cười ha ha, nhẹ nhàng bay đi: “Đúng rồi sư đệ, kinh thư trong Tinh chủ đại điện của ngươi, vi huynh đã xem qua hết một lần rồi, sở học của ngươi ta đều hiểu rõ, lần sau gặp lại, đó chính là tử kỳ của ngươi!”