Diệp Húc nuốt toàn bộ Hai Mươi Tám Chư Thiên Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp vào trong bụng, làm cho lão già kia nhìn thấy mà khóe mắt giật giật muốn rách!
Thiên Vương phủ và Trưởng Tôn phủ kết thân, hai nhà có thể nói là thông gia, Diệp Húc đã giết chết Lý Huyền Phong, nếu lại giết thêm Tiểu Thiên Vương Lý Huyền Tố, chuyện cưới xin lần này có thể kết thành hay không đều là vấn đề!
Trưởng Tôn Thịnh lúc này đã ở trong thành xem cuộc chiến, nhìn thấy giữa trận chỉ còn một mình Diệp Húc, hối hận ruột đều xanh, Diệp Húc là cố nhân của ông ta, lại là khách ông ta mời đến, không ngờ lại xảy ra chuyện này.
“Nơi Diệp lão đệ đến chưa từng bình an bao giờ! Ta nghe nói năm đó ở Cổ Lãng Hải gần Hải Ngoại Tiên Các đã xảy ra một cọc thảm sát, mấy trăm tên vu sĩ chết thảm, trở thành án chưa giải quyết, hơn phân nửa là liên quan đến cậu ta rồi!”
Sắc mặt ông ta như đất, hồn vía lên mây, thầm nghĩ: “Tiểu Thiên Vương Lý Huyền Tố quá nửa là đã bị giết rồi, lần này Phủ chủ chắc chắn sẽ trách phạt ta, thảm rồi thảm rồi… Nhưng mà, lần trước ta gặp hắn ta, hắn mới Hạo Nguyệt kỳ, hiện giờ mới bao lâu hắn đã tu luyện ra huyễn đan? Tốc độ tiến cảnh tu vi này, thật khủng bố!”
Ông ta hiểu rõ, Diệp Húc đánh bại Lý Huyền Tố, liền đã đứng trong rừng cao thủ trẻ tuổi đương thời, có thể đặt song song với những cường giả trẻ tuổi như Đông Hoàng Mục, Đặng Nguyên Giác!
Tuy Diệp Húc hiện giờ còn chưa sánh kịp Đông Hoàng Mục, lại càng không bằng Đặng Nguyên Giác, nhưng dù sao cũng đã bước vào hàng ngũ này.
“Nếu Tiểu Thiên Vương Lý Huyền Tố chết đi, như vậy ngươi hãy chuẩn bị nhận lấy cơn thịnh nộ của Trưởng Tôn gia ta, chôn cùng cậu ấy!”
Lão già râu dài mi trắng tức giận hừ một tiếng, con Tứ Bất Tượng trên đỉnh đầu kia hí lên, giơ vuốt chộp tới Diệp Húc!
Cường giả Tam Thần cảnh ra tay, trời long đất lở, xa xa không phải tình cảnh như Diệp Húc và Lý Huyền Tố, cao thủ loại cảnh giới này, không cần dùng đến vu bảo, nguyên thần của bọn họ đã là vu bảo tốt nhất. “Ai nói Lý Huyền Tố đã chết?”
Diệp Húc khẽ mỉm cười, giơ tay thò vào trong đỉnh, mò ra một người, chỉ thấy Lý Huyền Tố bị hắn nắm lấy, sắc mặt trắng bệch như tuyết, nghênh hướng cái móng vuốt lớn kia.
Lão già mi trắng kia vội vàng thu hồi nguyên thần, tiếc rằng lão ta thi triển toàn lực, sức mạnh rất lớn, không thể dễ dàng thu hồi được, cái móng vuốt này hiểm hiểm xẹt qua người Lý Huyền Tố.
Áp lực quá lớn khiến Lý Huyền Tố bị chấn cho hộc máu không ngừng, hấp hối chờ chết.
Lão già kia đau đớn kêu lên một tiếng, sắc mặt đỏ lên, cuối cùng cũng kéo nguyên thần về, thân hình bị chấn cho lảo đảo lui ra sau, khóe miệng tràn ra một tia máu, lục phủ ngũ tạng của lão bị va chạm dữ dội, ép một ngụm máu tươi nảy lên yết hầu xuống.
“Đáng tiếc, tiền bối ông suýt chút nữa thì giết chết vị Tiểu Thiên Vương này rồi…” Diệp Húc nâng tay ném Lý Huyền Tố hướng lão già kia, cười nói.
“Ngươi!”