Trường Tôn Bất Không lúc này cực kỳ đau đầu, Lý Huyền Phong là người thay chú rể Lý Huyền Cơ tới đón dâu, hiện giờ người đón dâu bị Diệp Húc liếc một cái trừng chết, anh ta cũng không biết nên ăn nói thế nào với Lý Huyền Cơ và Thiên Vương phủ.
“Thịnh thúc già hồ đồ rồi, lại đi mời Diệp ma đầu ác danh rõ ràng đến làm khách!”
Anh ta cau mày, liếc Diệp Húc, chỉ thấy Phượng Yên Nhu đang nâng hắn đi ra ngoài phủ Trường Tôn, thầm nghĩ: “Diệp phong chủ thật sự mù rồi sao? Nếu hắn ta mù rồi thì lúc này quả thật chính là thời cơ tốt nhất để tiêu diệt hắn! Đáng tiếc, mình đã thành thân rồi, hơn nữa hiện giờ lại là ngày vui của Sư Thiếp…”
Đầu của Diệp Húc, giờ phút này giống như một khối kim nguyên bảo, bất cứ kẻ nào nhìn thấy cũng muốn hái nguyên bảo xuống, mang đến Thiên Yêu Cung. Thậm chí cả Trường Tôn Bất Không cũng không thể không động tâm, nội tâm giãy dụa, tâm ma nảy sinh, thậm chí bằng bất cứ giá nào, ngay cả bỏ vợ cũng đã nghĩ đến!
Có thể thấy được tin Diệp Húc mù chấn động ra sao, ngay cả một số người vốn không định động thủ với hắn, cũng đã biến thành đối thủ!
Phượng Yên Nhu thật cẩn thận đỡ Diệp Húc, lo lắng nói: “Sư huynh, đôi mắt của huynh…”
“Đôi mắt của ta không có việc gì!” Diệp Húc hai mắt mờ mịt, con ngươi phóng to, trên mặt lại lộ ra thần sắc quật cường.
Đột nhiên, hai mắt hắn như tìm thấy một chút tiêu cự, nhìn thẳng về phía một lão già tiến đến làm tân khách, chắp tay áy náy nói: “Bất Không huynh, đã quấy rầy chuyện vui của lệnh muội, Diệp mỗ thật sự xin lỗi, chờ giết những kẻ đó xong, Diệp mỗ tự mình bồi lễ.”
Trường Tôn Bất Không ở phía sau hắn ho khan một tiếng, có chút lúng túng nói: “Diệp phong chủ, tôi ở chỗ này.”
Anh ta thở dài trong lòng: “Diệp phong chủ quả nhiên sắp mù rồi, ta nghe nói hắn ta ác chiến với Úc Khánh Sơn ở đại mạc Tây Hoang, lấy hai mắt tế khởi m Dương nhị khí đuổi giết Úc Khánh Sơn. Úc Khánh Sơn có thể sánh với cao thủ Nguyên Thai kỳ, Diệp phong chủ chắc chắn sẽ phải dùng hết thế võ toàn thân để đối phó, hắn ta hẳn là mắc tật ở chỗ đó. m Dương nhị khí, không có thực lực từ Nguyên Thai kỳ trở lên thì căn bản không thể thoải mái phát huy uy lực. Hai đạo linh khí này với thân thể hắn gánh vác quá lớn…”
Phượng Yên Nhu gấp đến độ sắp khóc, Diệp Húc khẽ nhéo lòng bàn tay nàng, ánh mắt nhìn thẳng nàng, đột nhiên chớp chớp, ra hiệu cho nàng an tâm chớ nóng nảy.
Phượng Yên Nhu trong lòng mừng khôn xiết, cũng không thể hiện ra, đột nhiên lặng lẽ thò tay ra, ở dưới nách hắn nhéo một cái thật mạnh.
Diệp Húc nhịn đau, hướng nàng nhe răng, Phượng Yên Nhu lại dùng lực nhéo cái nữa.
Đám người Độc Cô Phong đều chắc chắn rằng Diệp Húc tuy còn có chút thị lực, nhưng đã không cách nào nhìn rõ mọi người, điều này với bọn họ mà nói, quả thật mà một tin rất tốt.
“Độc Cô Phong, Vi Đà, các ngươi cho là hai mắt ta không còn tốt thì không làm gì được các ngươi sao?” Diệp Húc đi ra Trường Tôn phủ, rời khỏi tòa thành này, cười lạnh nói.
Hắn ra hiệu cho Phượng Yên Nhu tránh ra, phóng người lên, đỉnh đầu hắn treo một khẩu đại đỉnh, trong đỉnh chân nguyên hình thành những con mắt to, lơ lửng bên cạnh hắn, những con mắt đó trông khá sống động, mắt ưng, mắt phượng, mắt rồng, mắt rắn, mắt mèo, mắt hổ, mắt báo, đủ mọi chủng loại.