Diệp Húc không chỉ có tự mình độ kiếp, đồng thời còn khiến cho cửu đỉnh và Di La Thiên Địa Tháp cùng độ kiếp, khiến cho Tử Tiêu Lôi Kiếp tẩy lễ mấy món vu bảo.
Vu sĩ Vạn Kiếp Môn khi độ kiếp rất cẩn thận, mặc dù là độ kiếp cùng cấp đều phải để ý bản thân sẽ chết dưới lôi kiếp, thậm chí ở lúc bất đắc dĩ phải tế khởi vu bảo lên ngăn cản.
Nhưng Diệp Húc tu luyện Cửu Chuyển Nguyên Công, Chư Thiên Thập Đạo, thân thể mạnh mẽ vô cùng, thậm chí độ kiếp vượt cảnh giới, lấy tu vi Huyễn Đan ngũ phẩm liền đồ đại kiếp Huyễn Thai kỳ, thân thể không bị chút tổn thương nào.
Vu sĩ Vạn Kiếp Môn chỉ có ở lúc không nắm chắc vượt qua được lôi kiếp mới tế khởi vu bảo ngăn cản, mà vu bảo của bọn họ thường tổn hại dưới lôi kiếp.
Nếu như có người tạo ra bảng xếp hạng vu sĩ nghèo nhất, vu sĩ Vạn Kiếp Môn chắc chắn có thể chiếm hết một trăm vị trí đầu, người ngoài không có cơ hội leo bảng.
Nhưng nếu là vu sĩ Vạn Kiếp Môn, có một kiện vu bao theo bọn họ vượt qua một lần lôi kiếp, sẽ cùng chủ nhân cùng trưởng thành, như vậy uy lực của món vu bảo đó sẽ lớn đến không thể tin nổi!
Lôi kiếp chẳng những tẩy lễ thân thể vu sĩ, đồng thời cũng tẩy lễ vu bảo, làm uy năng của vu bảo trở nên tinh thuần, hùng mạnh!
Nhưng loại vu bảo này ít lại càng ít, đại đa số vu bảo đều đã bị hủy ở dưới lôi kiếp.
Diệp Húc không hề lo lắng cửu đỉnh và Di La Thiên Địa Tháp sẽ bị Tử Tiêu Thiên Lôi đánh vỡ, tài liệu mà hắn dùng cho vài món vu bảo này, thấp nhất đều là Thuần Dương vu bảo đã vượt qua sát khí tẩy lễ, lại dùng Thái Dương Thái m hai đại Thần hỏa lặp đi lặp lại rèn luyện.
Nếu luận về mức độ vững chắc, thế gian này cũng chỉ có loại bảo vật như Kim tinh khí mới có thể gây tổn hại đến cửu đỉnh và Di La Thiên Địa Tháp của hắn.
Nếu là vài món vu bảo này cùng hắn vượt qua lôi kiếp tẩy lễ liên tục này, lại độ thêm cửu sát tẩy lễ, đến lúc đó, chỉ sợ Kim tinh khí cũng không thể làm hư hao mấy món vu bảo này.
Đồng dạng, uy năng của vu bảo cũng sẽ biến đổi đến lớn nhất, mạnh nhất!
Tử Tiêu Lôi Kiếp thưa dần, đây là dấu hiệu sắp chấm dứt, đột nhiên phía dưới có sáu bảy tên vu sĩ bay lên, cách Diệp Húc tầm khoảng dặm, cao giọng hỏi: “Xin hỏi tiền bối độ kiếp, có phải là cao hiền Vạn Kiếp Môn hay không?”
Diệp Húc đắm chìm trong lôi kiếp, theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy sáu bảy người này tu vi không kém, đều là vu sĩ Tam Chân cảnh Hỗn Nguyên kỳ, còn có một gã cường giả Đan Đỉnh kỳ.
“Sư huynh, bọn họ là người xấu sao?” Phượng Yên Nhu đứng cách đó không xa, nhỏ giọng hỏi.
“Phải người xấu hay không, bây giờ còn chưa rõ ràng lắm.”
Diệp Húc và vu bảo đắm chìm trong Tử Tiêu Thiên Lôi cuồn cuộn, cất cao giọng nói: “Chư vị, các ngươi có chuyện gì?”
Những người này hoàn toàn không biết mình đang đứng trước Quỷ Môn Quan, một người trong đó kính cẩn, liếc mắt nhìn kiếp vân Tử Tiêu Thiên Kiếp trên đỉnh đầu Diệp Húc, trong lòng không khỏi hoảng sợ, một đạo thiên lôi này đánh xuống, chỉ sợ có thể đem tất cả những người này đánh thành tro tàn, mà người kia lại đắm chìm bên trong Tử Tiêu Thiên Lôi, thoải mái như ý.
“Tiền bối, chúng vãn bối là vu sĩ Trường Tôn phủ, hôm nay Trường Tôn phủ chúng tôi có đại hỷ sự, tiền bối độ kiếp ở đây, chúng vãn bối e sợ lôi kiếp hạ xuống, thương đến dân chúng trong thành. Mong tiền bối dời bước đi vài dặm, Trường Tôn phủ chúng tôi tất nhiên vô cùng cảm kích.”