Khoa Phụ Mão cũng giống Diệp Húc, đều là vu sĩ Tam Đan cảnh, cao hơn Diệp Húc tầm bảy tám cảnh giới nhỏ, luyện thành nguyên đan mà thôi.
Thiên Yêu Cung là nơi nào?
Đó là một đại phái yêu tộc cùng cấp với Hoàng Tuyền Ma Tông, đã từng xuất hiện Vu Hoàng! Mà bảy vị công chúa Thiên Yêu Cung là những hòn ngọc quý trên tay Yêu chủ Thiên Yêu Cung, sao lại có thể dễ dàng cho hòn ngọc quý trên tay dễ dàng lấy chồng được?
Mặc dù hòn ngọc quý có phải lập gia đình thì chắc chắn sẽ gả cho hào kiệt đương thời, nhân vật xuất sắc nhất, mà nhân vật như vậy chắc chắn cùng loại với cao thủ nổi tiếng của tông chủ nhất mạch Hoàng Tuyền Ma Tông, tỷ như Vinh Lâm, Đặng Nguyên Giác và Hầu Nhân Vực, chỉ có người như vậy, mới có thể xứng đôi với bảy viên minh châu của Thiên Yêu Cung.
Tu vi Khoa Phụ Mão tuy không kém, nhưng so với cao thủ Tam Thần cảnh trẻ tuổi như Vinh Lâm thì còn cách một khoảng quá xa.
Bởi vậy, Diệp Húc cũng thấy được Khoa Phụ Mão không hề có chút lợi thế nào.
Khoa Phụ Mão lải nhải: “Tam công chúa và ta là bạn từ thuở ấu thơ, lưỡng tình tương duyệt, quan trọng là, lại có một vị công chúa xuất giá rồi, nghe nói lão nhạc phụ của ta kia, Yêu chủ Thiên Yêu Cung, mời quần hào vì nàng ấy lựa chọn vị hôn phu. Lão nhạc phụ kia của ta, cũng không nói là vị công chúa nào sẽ xuất giá.”
Diệp Húc hiểu rõ, biết anh ta lo lắng vị công chúa lựa chọn hôn phu chính là Tam công chúa mà anh ta ngưỡng mộ, bởi vậy mới lỗ mãng tính toán đến Thiên Yêu Cung cầu hôn.
Tuy nói vậy, nhưng tu vi và thực lực của Khoa Phụ Mão vẫn là một hạn chế rất lớn, lần này Thiên Yêu Cung tuyển phò mã, chắc chắn nhân tài xuất hiện lớp lớp, tài tuấn tập hợp, loại thiên tài như Úc Khánh Sơn, thậm chí cường giả Tam Dương cảnh, Tam Thần cảnh trẻ tuổi cũng sẽ không ngồi yên.
Phò mã Thiên Yêu Cung, có nghĩa là tài phú vô tận, Thiên Yêu cung ủng hộ, rất khó có người sẽ không động tâm, hy vọng của Khoa Phụ Mão thật xa vời.
“Lần này người xuất giá của Thiên Yêu Cung kia, hơn phân nửa là Nhị công chúa Khổng Tước.”
Diệp Húc cười nói: “Cũng không phải là Tam công chúa người huynh ngưỡng mộ đâu.”
“Huynh đệ, ngươi nói rất có lý.”
Khoa Phụ Mão tuy miệng nói thế, nhưng lại gấp như kiến bò trên chảo nóng, nhảy lên nhảy xuống, Diệp Húc cười nói: “Một khi đã như vậy, vậy tiểu đệ đi cùng huynh một chuyến, cho huynh hết hy vọng.”
Khoa Phụ Mão nhẹ nhàng thở ra, cảm kích vạn phần: “Một đời người hai huynh đệ, Diệp lão đệ, ngày khác Tiểu Phượng Hoàng lấy chồng, ta cùng đi với đệ! Được rồi, chúng ta lập tức đi thôi!”
Khoa Phụ Mão mừng rỡ, lôi hắn nhảy đi như bay, nhảy xuống dưới tàng cây Phù Tang. Vài người trẻ tuổi Khoa Phụ tộc từ xa nhìn thấy hai người bọn họ, cao giọng hỏi: “Hữu Tài, các ngươi đi đâu thế?”
“Đi ra ngoài lịch luyện!” Phụ Mão trung khí tràn đầy nói.
Diệp Húc có chút khó hiểu, Yêu chủ Thiên Yêu Cung vì hòn ngọc quý trên tay mình tuyển chọn hôn phu, xem ra những Khoa Phụ khác cũng không biết, điều này sao đúng cho được?