Diệp Húc đứng tại chỗ, sau một lúc lâu không phục hồi tinh thần.
Những Khoa Phụ đó quả là những người đáng yêu nhất, bọn họ bề ngoài thô lỗ, nhưng nội tâm không xấu, bọn họ như là một chỉnh thể, bạn và một vị Khoa Phụ trở thành bằng hữu, tất cả Khoa Phụ đều sẽ coi bạn thành bằng hữu.
Đây là quan niệm xử thế của bọn họ, cũng là phong cách xử sự của bọn họ, thuần phác, đơn giản, duy nhất.
“Ngược lại, nếu có kẻ trở thành kẻ thù của Khoa Phụ, như vậy thì cực kỳ đáng sợ, hắn ta sẽ bị tất cả Khoa Phụ tấn công!”
Diệp Húc nghĩ đến đây, không khỏi rùng mình một cái, lẩm bẩm nói: “KHó trách chủng tộc này có thể trở thành một trong những thế gia hùng mạnh, thậm chí có thể chống lại Đông Hoàng gia, đánh cắp cây Phù Tang trong Thang Cốc, đứng sừng sững không đổ trong đầm lầy Vân Mộng!”
Đây là một chủng tộc vô cùng đoàn kết, bởi vì tâm tư đơn thuần cho nên bọn họ mới có thể đoàn kết lại một chỗ, dù là đại phái như Hoàng Tuyền Ma Tông cũng không thể đạt được cảnh giới chỉnh hợp như một đó được, mà những Khoa Phụ này lại làm được.
“n đức này của Khoa Phụ, ta sẽ ghi nhớ trong lòng, tuy rằng hiện tại ta không thể đền đáp gì cho bọn họ, nhưng sau này nếu chủng tộc này có chuyện, ta tuyệt sẽ không ngồi yên mặc kệ.” Diệp Húc thầm nghĩ trong lòng.
Hắn lại đi vào trong hoa phòng, định khổ tu ở nơi này một hồi, nâng cao cảnh giới bản thân, phát hiện trong hoa phòng từng tia từng sợi Thái Dương Chân Hỏa, linh khí và địa khí đang dần dần khôi phục, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần qua không lâu sau, những bông hoa Phù Tang đó sẽ khôi phục trạng thái toàn thịnh, Di La Thiên Địa Tháp của hắn cũng không hủy toàn bộ những bông hoa Phù Tang đó.
“Sau khi luyện thành Di La Thiên Địa Tháp lại xuất hiện dị tượng như thế, trong tất cả những vu bảo ta luyện chế, đây là lần đầu tiên. Không biết kiện vu bảo này có uy năng như thế nào?”
Diệp Húc không nhịn được muốn tế tòa bảo tháp này lên kiểm nghiệm một phen, nhưng ngẫm nghĩ một chút vẫn nhịn xuống, nơi đây là thánh địa của Khoa Phụ, vạn nhất tổn hại, dù đám người Khoa Phụ không nói, hắn cũng áy náy trong lòng.
“Hiện giờ, ta luyện thành cửu đỉnh, chân nguyên củng cố, không biết Hùng Bi đã luyện xong đan dược chưa?”
Diệp Húc ý niệm giáng xuống ngọc lâu, chỉ thấy lúc này con hắc hùng kia đang ngâm mình trong Ngọc Hoa Dao Trì, chơi đùa cùng Can Sài Giao và hai tên nhóc Kim Giác Ngân Giác, lập tức bàn tay to chộp xuống Dao Trì, lôi con gấu này lên khỏi mặt nước.
“Lão gia, đan dược đã luyện xong rồi, lần này tôi cũng không có ăn vụng!” Hùng Bi cuống quít lấy ra hơn ba mươi bình ngọc cao nửa người, giao cho Diệp Húc, ồm ồm nói.
Diệp Húc mở một bình ngọc ra, chỉ thấy bên trong óng ánh, từng viên linh dược nhỏ tầm đầu ngón tay đang bay lượn trong bình, không ngừng đụng vào thành bình, phát ra tiếng đinh đinh giòn vang.
Những đan dược đó chứa đựng dược lực cực kỳ khủng bố, so với đan dược mà hắn ở trong Trụ Quang Đại Trận thu được còn thượng thừa hơn, cùng là Sinh Sinh Tạo Hóa Đan, dược lực của một viên còn bằng cả mười viên!