Úc Khánh Sơn tức giận hừ một tiếng, thân hình đột nhiên trở nên vừa cao vừa gầy, toàn thân kim quang chói mắt, giống như Phật đà, bàn tay to thò ra, chộp tới hai tay Diệp Húc, cười lạnh nói: “Dám đoạt nữ nhân với ta, ta vặn đứt hai tay ngươi trước!”
Lại vào lúc này đây, chỉ thấy đôi tay xé rách Phượng Hoàng Tê Tức Đồ kia mở ra, lòng bàn tay có một kim bài nhỏ bé tinh xảo, kim bài dựng lên, xoay tròn trong lòng bàn tay phải của Diệp Húc.
Kim bài này mỗi khi quay được một vòng thì thể tích lại lớn thêm một phần, chỉ thấy tốc độ quay của kim bài càng lúc càng nhanh, thể tích càng lúc càng lớn, trong chớp mắt liền cao tới hơn mười trượng, kim quang chói mắt, mặt chính có một chữ “Lệnh”, mặt trái một chữ “Lâm”, ma khí tràn ra, mang theo cảm giác áp bách vô cùng nặng!
Mà lúc này, thân hình Diệp Húc vẫn bị nhốt trong Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, mà bàn tay Úc Khánh Sơn chưa hạ xuống!
Chuôi của kim bài bị Diệp Húc nắm trong tay phải, vù một tiếng đánh tới Úc Khánh Sơn!
“Một cái lệnh bài thật tốt, đáng tiếc ngươi căn bản không phát huy được uy lực vốn có của nó, khiến bảo vật không được trọng dụng, vẫn là giao cho ta đi!”
Úc Khánh Sơn mừng rỡ, bỏ qua việc vặn đứt hai tay Diệp Húc, ngược lại chộp tới kim bài kia, cười to nói: “Trong thiên hạ này, không có bảo vật nào là ta không thể thu!”
“Thiên Đạo Giáo Hóa Thiên!”
Hắn quát lớn một tiếng, quanh thân vô số văn tự trào ra, mỗi một văn tự đều là một thiên giáo hóa kinh văn, tiếng tụng kinh từ trong những văn tự đó trào ra, văn tự ào ào phóng hướng kim bài.
Đây là thuật tế luyện mạnh nhất của Nho Vu Thiên Đạo Tông, nghe đồn thời viễn cổ, thánh giả Nho gia hành tẩu trên thế giới, truyền bá kinh điển Nho gia, giáo hóa chúng sinh khiến chúng sinh biết thiện ác thị phi, dù là ma đầu cũng sẽ cải tà quy chính, quy y Nho môn, trở thành học giả uyên thâm, trở thành người lương thiện.
Thiên đạo giáo hóa thiên chính là thoát thai như thế, một thiên kinh văn giáo hóa ra, liền có thể thu phục yêu nghiệt, hàng phục vu bảo, thậm chí có thể cảm hóa thiên ma, làm cho chúng tự cảm thấy nghiệp chướng nặng nề, cúi đầu chờ giết!
Úc Khánh Sơn ánh mắt nhạy bén, liếc mắt một cái liền nhìn ra kim bài trong tay Diệp Húc không phải vật phàm, mà với tu vi và thực lực của Diệp Húc, vẫn chưa thể phóng thích hoàn toàn uy năng của kim bài, bởi vậy mới muốn thu bảo, định cưỡng ép thu bảo vật này.
“Mang đến cho ta!”
Đôi bàn tay của hắn chạm vào bề ngoài kim bài, vô số giáo hóa kinh văn chen chúc vào, ào ào vào trong kim bài, mà tiếng tụng kinh càng lúc càng to.
Răng rắc!
Hai tay của hắn truyền đến tiếng xương gãy, bị kim bài đánh vào, đánh hắn cả người từ trên cao rơi xuống đất, đập lên sa mạc một hố lớn, chỗ rơi xuống, từng đám mây nấm khổng lồ từ từ dâng lên.
Lúc này đám người vây xem không có một ngàn cũng có tám trăm, vốn là không hề coi trọng Diệp Húc, Úc Khánh Sơn chính là con cưng của trời, cho dù tư chất hay vận khí đều tốt đến biến thái, không chỉ có bảo vật trên người nhiều không đếm xuể, hơn nữa thực lực cũng cực kỳ hùng mạnh, thậm chí khiêu chiến vượt cấp, tiêu diệt cả cường giả Nguyên Thai kỳ.