Ba người Diệp Húc rời khỏi Côn Luân Thánh Địa cổ, chỉ thấy bên ngoài vẫn là đại mạc cát vàng như trước, gió bắc gào thét, mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, hơi nóng hầm hập, so với thánh địa đúng là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Lúc này đã có không hề ít vu sĩ rời khỏi thành địa, đột nhiên chỉ thấy trong đại mạc cuồn cuộn dâng lên năm luồng sáng mờ, xanh vàng đỏ đen trắng, chiếu rọi đại mạc sáng như màu sắc của ngọc lưu ly!
“Là Nhị tỷ!”
Phượng Yên Nhu vừa mừng vừa sợ, bỗng nhiên nghi hoặc nói: “Sao Nhị tỷ lại đánh nhau với người khác vậy?”
Diệp Húc không biết nói gì, hắn chưa từng thấy bộ dạng Khổng Tước như thế nào, nhưng dường như mỗi lần gặp cô ta thì cô ta đều đang tranh đấu với kẻ khác, xem ra có vẻ là một cô gái cực kỳ hiếu thắng.
“Đi nhìn xem.” Diệp Húc đề nghị nói.
Ba người khống chế thuyền con phi hành, chỉ thấy còn có không ít tuấn kiệt kết bè kéo phái, tiến đến nơi Khổng Tước đang giao thủ, nhao nhao nghị luận.
“Bảy vị công chúa Thiên Yêu Cung, chính là cành vàng lá ngọc, nếu có thể lấy các nàng ấy về làm vợ, đó chính là được Thiên Yêu Cung giúp đỡ, một bước lên trời! Cho dù tư chất của ngươi có kém thế nào đi chăng nữa, có Thiên Yêu Cung làm chỗ dựa, cũng có thể hoành hành một thời rồi, hơn nữa bảy vị công chúa dung mạo đẹp như tiên, thê tử như vậy còn đi đâu mà tìm nữa?”
“Bảy vị công chúa rất ít khi ra ngoài, nghe nói Đại công chúa đã đính hôn, danh hoa có chủ, Nhị công chúa Khổng Tước và Tiểu công chúa lần này rời khỏi Vân Mộng, tuyệt đối không thể thả các nàng về, chi bằng đem gạo nấu thành cơm!”
“Lần này lão phu nhất định phải trở thành phò mã của Thiên Yêu Cung, các ngươi kẻ nào tranh với ta, chính là đối nghịch với ta, chết không chỗ chôn!”
Mọi người đều trợn mắt nhìn, chỉ thấy kẻ nói ra lời này chính là một lão già tóc trắng xóa, vừa già lại vừa thấp, một bộ dáng sắp sửa nghẻo đến nơi rồi.
“Cụ ơi, cụ già rồi nhưng tâm không già a!”
“Lão bất tử, lão ngay cả răng cũng không còn, còn muốn ăn trái ớt Khổng Tước kia sao, cẩn thận ớt chưa ăn được, lại nghẹn chết lão đó lão già kia!”
…
Thuyền con mà Thiên Cơ Tán biến thành có tốc độ cục nhanh, trong chớp mắt liền quăng mọi người không thấy bóng dáng tăm hơi đâu nữa, Diệp Húc đứng trên thuyền con, ánh mắt đột nhiên ngưng lại, chỉ thấy bên trong đại mạc bên dưới, một bóng dáng hùng tráng đang chạy như điên, cũng chạy tới nơi Khổng Tước giao thủ với người khác.
Điều khiến hắn kinh ngạc là, người này dáng người cực kỳ khôi ngô, mặc da thú, lại không lăng không phi hành, mà là dựa vào đôi chân lao đi!
Tốc độ của anh ta cực nhanh, từng bước ra, bàn chân hạ xuống, sa mạc liền bị anh ta giẫm cho vỡ ra, xuất hiện những hố to tầm trăm thước, thân hình liền tiến lên phía trước hai ba trăm thước!
Hiển nhiên người này có lực lượng cực kỳ khủng bố, hai chân như cối xay gió, vù vù chạy về phía trước, thần tốc vô song, chỉ kém Thiên Cơ Tán một chút, nơi nào đi qua, trên mặt đất nơi đó để lại những cái hố to.
“Như là Mão thúc thúc.”
Phượng Yên Nhu vừa mừng vừa sợ, ló đầu ra giòn tan hô: “Mão thúc thúc, thúc đây là muốn đi đâu?”