Rất nhiều hư ảnh cấm bảo đánh ra những thông đạo, xuyên vào trong Nam Thiên Môn, từ xa nhìn lại như những sợi ruy băng, tản ra các tia sáng rực rỡ, đẹp không sao tả xiết.
Những ruy băng đó tuy đẹp, nhưng ẩn chứa năng lượng khủng bố, thậm chí cả không gian cũng bị méo mí đi, cho dù là cường giả
Tam Thần cảnh tới gần cũng sẽ bị cắn nát nguyên thần và thân thể, hồn phi phách tán!
Lỗ trưởng lão cười ha ha nói: “Những môn phái khác chỉ sợ không ngờ được, trong những đệ tử mà Thánh Tông ta phái ra lần này, có cường giả Tam Thần Cảnh Vinh Lâm đến. Lần này Thánh Tông ta chắc chắn sẽ kỹ áp quần hùng, đem những môn phái khác thành hư không, độc chiếm kho báu Tây Hoàng!”
Những trưởng lão khác nghe vậy, mìm cười đồng ý, Lã trưởng lão cười nói: “Bảo vật bọn chúng đạt được, sung công sáu phần, trong sáu phần này, hai phần nộp lên cho kho báu Thánh Tông ta, bốn phần thuộc về tất cả chúng ta. Đây chính là một món của cải không nhỏ!”
Diệp Húc ánh mắt sáng lên, mặt dày mày dạn nói: “Khụ khụ, các vị sư huynh, chờ bọn Vinh sư điệt trở về, lúc chia của có một phần cho tiểu đệ hay không? Tốt xấu tiểu đệ cũng là sư đệ của các huynh, Phong chủ Quan Tinh Phong, trưởng lão Thánh Tông, theo lý mà nói cũng phải được chia một phần nhỉ.”
“Tiểu sư đệ, lúc triệu tập Luân Hồi Thiên Bàn, ngươi dường như một chút lực cũng không có xuất ra thì phải.” Tiết trưởng lão lườm hắn một cái, bất đắc dĩ nói.
Ngụy Hiên âm trầm nói: “Diệp sư đệ, ta chưa từng thấy kẻ nào vô lại như ngươi, ngươi cả đánh rắm cũng không còn muốn chia một phần lời sao? Nghĩ thật đẹp a! Xong chuyện nơi đây, ta lập tức sẽ giết ngươi báo thù!”
Diệp Húc mỉm cười nói: “Ngụy sư huynh, ngươi đã lành sẹo rồi nên quên đau rồi sao, thân thể của ngươi đều bị ta chém, còn dám láo xược như thế sao? Cái cơ thể này là của vu sĩ khác nhỉ? Tin là ta sẽ lại chém ngươi một lần nữa không?”
Lúc này Ngụy Hiên đang duy trì Luân Hồi Thiên Bàn, giận dữ quát một tiếng, định thu hồi nguyên thần giết chết hắn, Lỗ trưởng lão vội vàng nói: “Hai vị, chính sự quan trọng hơn, thù riêng chờ đến lúc xong chính sự các ngươi so đấu sau!”
Diệp Húc phất tay áo ngồi xuống, cười lạnh nói: “Ngụy sư huynh, ta tha cho ngươi một mạng trước. Nhớ kỹ, là ta tha cho ngươi một mạng, nếu không hiện giờ ta có thể lập tức chém ngươi ra!”
Ngụy Hiên tức giận đến suýt hộc máu, nếu không phải vì duy trì Luân Hồi Thiên Bàn, giờ phút này chỉ sợ lão đã bạo rồi.
Đột nhiên, dao động tản ra từ trong Nam Thiên Môn càng thêm dữ dội, chấn cho hơn mười sợi ruy băng lay động lên xuống, cùng với hư ảnh đám cấm bảo cố chống đỡ, luồng dao động này mãnh liệt dị thường, gần như có thể so với hư ảnh của cấm bảo!
“Trong Nam Thiên Môn có trọng bảo đang chống lại chúng ta!”
Lỗ trưởng lão đứng dậy, lạnh lùng nói: “Kiện bảo vật này, dù không phải cấm bảo, chỉ sợ cũng không kém mấy!”
Đám người Tiết trưởng lão đều đứng dậy, đỉnh đầu bốc sương mù, nguyên thần rống giận, hiển nhiên là xuất toàn lực triệu hoán Luân Hồi Thiên Bàn chống lại áp lực của Nam Thiên Môn.
Không chỉ có Hoàng Tuyền Ma Tông, các thế lực khác cũng cảm thấy áp lực càng ngày càng mạnh, uy năng tản ra từ trong Nam Thiên Môn đã vượt qua cả uy năng của hư ảnh cấm bảo, tấn công làm cho nhiều hư ảnh cấm bảo chớp động không ngớt!