Trên đỉnh ngọn núi này có hơn ba mươi vị cường giả Tam Thần cảnh, nguyên thần đều đang bay lượn trên đỉnh đầu, những nguyên thần đó đều đã ngưng tụ thành thực chất tồn tại, bay múa khắp trời.
Còn rất nhiều đệ tử Hoàng Tuyền Ma Tông, ước chừng hơn hai trăm người, đều đứng ở một bên.
“Không tệ, cùng nhau động thủ, triệu tập cấm bảo Thánh Tông ta, đánh mở Nam Thiên môn!” Các vị trưởng lão đều nghe theo, cùng kêu lên.
“Tòa Nam Thiên môn mà Tây Hoàng rèn này, nghe nói là ông ta đạt được truyền thừa của Tiên nhân viễn cổ, chiếu theo Nam Thiên môn Thiên Đình mà Tiên nhân viễn cổ khai sáng ra mà rèn thành. Nam Thiên môn Thiên Đình cổ, chỉ cần đóng lại, liền có thể phong ấn chư thiên, đem tất cả cửu thiên thập địa đều phong ấn trong cảnh cửa này.”
“Kho báu Tây Hoàng ở ngay trong tòa Nam Thiên môn này, tuy rằng cánh cửa chỉ là một chế phỏng của Nam Thiên môn Thiên Đình cổ, nhưng uy năng rất lớn, phải thúc dục cấm bảo mới có thể mở nó ra!”
Ầm!
Trên đỉnh đầu các vị trưởng lão Hoàng Tuyền Ma Tông, chỉ thấy các nguyên thần khổng lồ đều há miệng, không tiếng động gào thét, Diệp Húc chỉ cám thấy một luồng hơi thở khổng lồ dị thường bị những nguyên thần đó từ không gian xa xôi kéo lại đây!
Luồng hơi thở đó khổng lồ trầm trọng, gần như một làn hơi thở liền ép cho người không thở nổi.
Bầu trời đột nhiên tối tăm lại, Diệp Húc ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một cái khay đồng lớn hơi hơi chấn động, phát ra tiếng ong ong, từ trong hư không giáng xuống.
Khay đồng này chính là ở trong tổng đàn Hoàng Tuyền Ma Tông, nâng trăm núi ngàn sông, Thánh địa Ma Tông liền kiến tạo bên trên chậu đồng.
Diệp Húc vẫn nghĩ đến cái khay đồng đó là một thứ để trang trí, không nghĩ tới đó là một vu bảo có uy năng hùng mạnh vô cùng.
Hư ảnh khay đồng từ hư không đẩy ra, che khuất nửa bầu trời, to lớn không gì sánh được, từ từ chuyển động.
“Đây là cấm bảo của Hoàng Tuyền Ma Tông ta, Luân Hồi Thiên Bàn!”
Vinh Lâm vẫn chưa tham gia vào hàng ngũ triệu tập cấm bảo, cười nói với Diệp Húc: “Cái vu bảo này chính là tổ sư khai sơn Sâm La Đại Đế Thánh Tông ta để lại, nghe nói Sâm La Đại Đế từng thấy qua Lục đạo luân hồi, chiếu theo bộ dáng Lục đạo luân hồi tạo ra cái Luân Hồi Thiên Bàn này.”
Hư ảnh Luân Hồi Thiên Bàn đột nhiên chấn động, tản ra dao dộng cuồn cuộn, Diệp Húc thậm chí còn cảm thấy, chỉ một làn hơi thở liền có thể chấn mình thịt nát xương tan!
Đó mới chỉ là hư ảnh của Luân Hồi Thiên Bàn liền có thể tản ra uy năng mạnh mẽ khôn cùng, nếu cái cấm bảo này hoàn toàn thức tỉnh, thôi phát uy năng, chỉ sợ toàn bộ Côn Luân cổ đều bị đánh nát, không còn tồn tại nữa!
“Vinh huynh, cấm bảo là cái gì?” Diệp Húc hiếu kỳ hỏi, đây là lần đầu tiên hắn nghe đến cái tên cấm bảo này.
Vinh Lâm còn chưa trả lời, Tống Cao Đức sắc mặt ngưng trọng, nói: “Cấm bảo là vu bảo hùng mạnh nhất, trong mỗi kiện vu bảo đều chứa một môn tâm pháp đầy đủ, người cần luyện chế đem toàn bộ cấm pháp rót vào trong vu bảo, uy năng mênh mông vô cùng. Vạn Kiếp Thiên Lâu của Vạn Kiếp Môn ta là do tổ sư khai sơn sau khi đem Vạn Kiếp Vô Lượng Tâm Kinh tu luyện đến cảnh giới đại viên mãn, hút môn cấm pháp này ra khỏi bản thân, dung nhập vào không biết bao nhiêu bảo vật, luyện chế mà thành!”