Phượng Yên Nhu còn cần một đoạn thời gian nữa mới có thể luyện hóa hoàn toàn Không Thanh vạn năm, mà Tống Cao Đức lại vừa luyện hóa, vừa độ kiếp, thanh thế long trời lở đất.
Diệp Húc khoanh chân ngồi xuống, hộ pháp cho hai người, thầm nghĩ: “Sau khi Đan Đỉnh cửu phẩm, chính là ngưng luyện huyễn đan. Cùng cảnh giới, mức độ thâm hậu của tu vi của ta gấp mười thậm chí gấp trăm lần người khác, mà độ khó khi đột phá cũng gấp mười thậm chí gấp trăm lần, cần tích lũy so với kẻ khác càng nhiều hơn! Người khác đột phá đến cảnh giới huyễn đan, cần tiêu hao mấy điều nhất giai linh mạch, mà ta chỉ sợ phải dùng mấy cái tam giai linh mạch mới có thể đột phá! Nhưng hiện giờ không phải vội, vẫn là củng cố cảnh giới hiện tại một chút…”
Hắn thả Hùng Bi ra, chỉ thấy con hắc hùng này so với trước đây càng thêm khôi ngô hùng tráng, vừa đen vừa béo, thân thể cao ba trượng, da lông cũng rực rỡ, rất là uy phong, đôi cánh đen dưới sườn càng lúc càng lớn.
Diệp Húc sắc mặt tối sầm lại, phát hiện thằng nhãi này lại dám dùng tài liệu hắn cất giữ, luyện chế cho bản thân một khẩu đan đỉnh thượng hảo, cũng tu luyện đến Đan Đỉnh kỳ.
Không chỉ có như vậy, con gấu này lại còn tự tạo cho mình một bộ áo giáp, cũng là vu bảo, mặc ở trên người.
“Phách Thiên, mấy ngày nay ngươi ăn vụng không ít đan dược hả?” Sắc mặt Diệp Húc có chút khó coi, hỏi.
Linh điền ở trong ngọc lâu của hắn vô số, lại có hơn ngàn vạn phàm nhân khai khẩn linh điền, nuôi trồng dược tài, sản lượng cực cao, cực kỳ phong phú, Hùng Bi mấy ngày nay ngày đêm luyện đan, chắc chắn ăn vụng không ít.
“Đâu có đâu? Lão gia đừng đổ oan cho người tốt!” Hùng Bi kêu oan.
“Ngươi ăn đến bụng liền phệ ra kia, còn nói không có!” Diệp Húc nhéo nhéo cái bụng của nó, ước chừng dày bốn năm tấc, vô cùng đau đớn nói.
Hùng Bi xấu hổ, ấp a ấp úng nói: “Lão gia, Tiểu Hùng không ăn vụng bao nhiêu, chỉ là ngẫu nhiên ăn thấy ngon miệng liền ăn thêm mấy viên… Can Sài Giao còn có hai con Kim Mãng kia ăn nhiều nhất!”
Diệp Húc khẽ động tâm niệm, chân nguyên hóa thành một bàn tay to, chộp vào trong ngọc lâu, mò Can Sài Giao và hai con Kim Mãng kia ra, tập trung nhìn lại, sau một lúc lâu không biết nói gì.
Hắn từ trong ngọc lâu mò ra không ngờ là một con long mã béo đên đi không nổi, cùng với hai con Kim Mãng có vòng eo và thân không khác nhau là mấy.
Ba con này ăn vụng không biết bao nhiêu linh đan diệu dược mà Hùng Bi luyện chế, đều là bảo vật loại Sinh Sinh Tạo Hóa Đan, tuy rằng dược lực không mạnh bằng loại đan dược mà Diệp Húc đạt ở trong Vạn Cổ Ma Vực, nhưng với tu vi của Can Sài Giao và hai con Kim Mãng kia, còn không thể hoàn toàn hấp thu hết dược lực, chỉ có thể ỷ vào khí lực mạnh đem dược lực tích tụ trong cơ thể.
Những dược lực đó càng tích càng nhiều, ba tên này liền càng ngày càng béo, thế cho nên Diệp Húc nhất thời không tra, ba tên này đã béo hết lên.
Hiện giờ Can Sài Giao sao còn là con tuấn mã gầy như que củi kia nữa, Diệp Húc thậm chí còn hoài nghi, con long mã vốn bôn chạy như bay kia, bây giờ còn có thể đi được nữa không đây!