Không Thanh vạn năm sinh trưởng trong linh điền trong khe núi nhỏ này, hiển nhiên là chủ nhân trồng gốc linh dược này cực kỳ coi trọng nó, cho nên mới bày ra Thương Minh Cấm Thần đại trận ở nơi này, tất cả vu sĩ đều bị trận pháp khắc chế, tùy tiện xâm nhập sẽ bị đại trận hủy nguyên thần, chết ở trong trận.
Nếu không có Phương Yên Nhu với học thức uyên bác, có được một đôi tuệ nhãn, có thể nhìn thấu cấm chế, mang theo Diệp Húc và Tống Cao Đức tránh đi cấm chế, chỉ sợ bọn họ cũng không thể làm gì gốc Không Thanh vạn năm này, cố xông vào trận, cũng chỉ có thể nhận lấy kết cục hủy diệt nguyên thần mà thôi.
Ngụy Hiên biết tác dụng của Thương Minh Cấm Thần đại trận, lại không biết cách để tránh đại trận, chỉ có thể khiến nguyên thần rời khỏi thân thể, bởi vậy mới bị Diệp Húc giẫm đạp.
Đường đường cường giả Tam Thần cảnh, cuối cùng không thể không bỏ lại vu bảo, thân thể, chỉ còn lại duy nhất một cái đầu chạy trốn khỏi nơi đây, mất hết mặt mũi.
Điều này với kẻ bảo thủ như Ngụy Hiên mà nói, tuyệt đối chính là một đả kích vô cùng nặng.
“Không Thanh vạn năm, đủ để ba chúng ta đều trở thành cường giả Tam Thần cảnh…”
Phượng Yên Nhu lấy một bình ngọc ra thật cẩn thận đi đến gốc Không Thanh vạn năm kia, gốc ngọc thụ này sinh trưởng trong linh điền, xanh biếc trơn bóng, cực kỳ tiên diễm.
“Hai vị sư huynh, mỗi một giọt Không Thanh vạn năm đều ẩn chưa dược lực vạn năm, tuyệt đối không được lãng phí, chi bằng dùng bình ngọc tiếp lấy, nếu không rơi xuống bùn đất rồi, chúng ta muốn khóc cũng không kịp.”
“Phượng cô nương nói rất đúng!”
Tông Cao Đức thu thân thể không đầu của Ngụy Hiên vào trong ngọc lâu của mình, trịnh trọng gật đầu, lấy ra một khối bảo ngọc to tầm cái đầu, tế luyện một phen, biến thành một cái chậu lớn chu vi một thước hai, bị hắn ta dùng tay bưng đi đến hướng Không Thanh vạn năm.
Diệp Húc và Phượng Yên Nhu thấy thế, đứng tại chỗ, hồi lâu cũng không nói được lời nào.
“Tống huynh, ngươi quá ác đi? Cho dù gốc Không Thành vạn năm này sống được triệu năm đi chăng nữa, trong đó cũng chỉ có trăm giọt mà thôi, có cần dùng cái chậu lớn như vậy không?” Diệp Húc thất thanh cười nói.
Phượng Yên Nhu che miệng cười không ngừng, Tống Cao Đức cũng cảm thấy xấu hổ, lúng ta lúng túng nói: “Lo trước khỏi họa.”
Nhưng hắn nghe Diệp Húc nói thế, cũng thu cái ngọc bồn đi, cười nói: “Chúng ta nhìn xem, gốc Không Thanh vạn năm này rốt cuộc có bao nhiêu giọt linh dược!”
Ba người đứng trước gốc ngọc thụ này, Phương Yên Nhu thận trọng lấy ra một kiện vu bảo, sau khi tế lên hóa thành một la trướng màu xanh, che lại bốn phương tám hướng trên trời dưới đất, giải thích: “Gốc Không Thanh vạn năm này đã sống không biết bao nhiêu vạn năm, nói không chừng đã tu luyện thành yêu rồi, miễn cho nó chạy mất.”
Bọn họ không vội hạ thủ, vây quanh gốc Không Thanh vạn năm này cẩn thận đánh giá, chỉ thấy gốc quái thụ này hình dạng như trúc, mỗi một vạn năm lại mọc thêm một đoạn, mỗi một đoạn cao gần tấc.
Thân nó có hơn trăm đoạn, còn có rất nhiều cành, hiển nhiên tuổi của nó đã qua triệu năm!
Diệp Húc không khỏi hoảng sợ, cũng chỉ có loại thiên tài dị bảo này mới có thể sống lâu như thế, đổi lại làm vu sĩ nhân loại, chỉ sợ đã sớm hóa thành một đám đất, cho dù là yêu tộc nổi tiếng về sống lâu, chỉ sợ cũng sống không quá vạn năm sẽ thân tử đạo tiêu.