Tống Cao Đức ánh mắt chớp động, không ngừng tán thưởng nói: “Khổng Tước không hổ là Khổng Tước, quả nhiên lợi hại, ngay cả Trương Hiến của Bổ Thiên Các cũng không bắt được nàng! Phải biết rằng, Trương Hiến là nhân vật trẻ tuổi nổi tiếng của Bổ Thiên Các, thậm chí có tư cách vấn đỉnh các chủ đời tiếp theo! Hắn nếu là có thể lấy được nhị công chúa thiên yêu cung, đạt được ủng hộ của thiên yêu cung, trở thành các chủ đảm nhiệm Bổ Thiên Các là chuyện chắc chắn rồi.”
Phượng Yên Nhu trừng mắt liếc hắn một cái, tức giận nói: “Nhị tỷ ta mới không gả cho người kia.”
Thiên yêu cung là vô thượng đại phái trong yêu tộc, nội tình cực kỳ hùng hậu, không hề kém với tam cung lục phái. Mà thiên yêu cung bảy vị công chúa chính là viên minh châu trong yêu tộc. Nếu có thể lấy các nàng làm vợ, tự nhiên có thể đạt được ủng hộ của thiên yêu cung.
Diệp Húc cười nói: “Phượng cô nương, nàng không cần lo lắng, đệ tử Bổ Thiên Các thoạt nhìn tu vi cực cao, nhưng không thể kéo dài tác chiến được. Tiếp tục đánh tiếp, khẳng định sẽ không phải là đối thủ của nhị tỷ nàng. Ta đã giao thủ qua với đệ tử Bổ Thiên Các, có kinh nghiệm.”
Phượng Yên Nhu nghe nói như thế mới bớt lo âu.
Đệ tử Bổ Thiên Các nếu biết trong lòng Diệp Húc đánh giá bọn họ như vậy, khẳng định không kìm nổi rơi lệ.
Oa!
Trong đám núi, đột nhiên một con lục nhãn kim thiềm thật lớn nhảy ra, ôm lấy một tòa núi lớn, lưng đeo một tòa linh phủ. Sáu con mắt của nó giống như trăng sáng màu lục trên bầu trời, sáng trong rực rỡ, ánh mắt của lục nhãn kim thiềm nhìn tới chỗ nào thì không gian chỗ đó trở nên vặn vẹo.
“Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, Ngụy Hiên cũng ở chỗ này!” Diệp Húc trong lòng căng thẳng, thầm nhủ.
Lục nhãn kim thiềm quét mắt nhìn khắp nơi, đột nhiên hướng tới Diệp Húc, miệng mở lớn phát ra thanh âm ù ù : “Diệp sư đệ ngươi cũng tới đây sao? Thật sự là tốt quá, vi huynh hiện giờ sẽ tống tiễn ngươi một đoạn đường.”
Lục nhãn kim thiềm dùng sức nhảy lên, dán lên đám núi, nhảy qua bên này.
Nó nhảy một bước có chừng hơn mười dặm, tránh đi cấm chế thật mạnh trên không trung, đuổi theo Diệp Húc. Những cấm chế cấp thấp thì trực tiếp đụng qua, đánh tan cả cấm chế.
Hung uy của lục nhãn kim thiền bắn ra tứ phía, ánh mắt tập trung vào Diệp Húc.
“Người này thực lực rất mạnh, chỉ có đại tỷ mới có thể đối phó hắn!” Phượng Yên Nhu không kìm nổi biến sắc nói.
Tống Cao Đức thất thanh nói: “Lão đệ, chúng ta mới tách ra không bao lâu, ngươi đã đắc tội với cường giả tam thần cảnh rồi sao?”
Diệp Húc không nói một lời, tế khởi thiên cơ tán, hóa thành thuyền con, nắm hai người lên trên thuyền, rít gào phóng về phía trước, trầm giọng nói: “Phượng cô nương, nàng tới chỉ điểm chúng ta tránh đi cấm chế. Tống huynh, ngươi trợ giúp ta một tay, thúc dục thuyền con.”
Tống Cao Đức vội vàng tế khởi lôi trì đại đỉnh, chân nguyên điên cuồng dũng mãnh vào bên trong thuyền con, hợp lực với Diệp Húc thúc dục thuyền con bay giữa các đám núi mà đi.
Phượng Yên Nhu trong mắt hào quang lưu chuyển, hướng tới bốn phía mà nhìn, không ngừng mở miệng chỉ điểm cho bọn họ tránh đi cấm chế.