Chủ nhân Cửu Long Trụ hẳn là đã ở trong Cổ Côn Luân thánh địa rồi. Bằng không cũng không thể cảm ứng được vu bảo của mình bị hủy. Khoảng cách của hắn không biết có xa đây lắm không, giận dữ ra tay, vu pháp vượt qua không biết bao nhiêu dặm, hóa thành bàn tay to hạ xuống.
Bàn tay to trong kim bài vứt bỏ đi chín đầu giao long, chỉ thấy chín đầu giao long này bị nhéo một cái, nằm trên mặt đất thở dốc như rắn chết vậy.
Ba!
Bàn tay to này lật về phía trước, hung hăng đụng với bàn tay to của chủ nhân Cửu Long Trụ. Nhưng không có phát ra tiếng nổ lớn mà là một tiếng vang nhỏ phát ra, ngay sau đó thanh âm lách cách vỡ vụn truyền tới.
Diệp Húc đang đau khổ chống đỡ giữa hai khí thế bá đạo tuyệt luân, mà lực lượng của Ngọc Thiện chân nhân lại không bằng hắn, bị hai cỗ khí thế này ép cho nằm thành hình chữ đại, dang hai tay hai chân ép thẳng trên mặt đất, ngay cả đầu cũng không nâng lên được.
Chín cái đồng trụ ầm ầm một tiếng văng tung tóe ra bốn phương tám hướng trên mặt đất. Chín cái đồng trụ này ghép thành một chỗ chính là một thanh hồng tán (ô hồng), chín đầu hỏa giao long lấy yêu nguyên hình thành mặt ô, có được lực phòng ngự không gì sánh được. Vừa rồi chính là yêu nguyên của hỏa giao long, chặn ngũ hành diệt tuyệt thần quang của Phượng Yên Nhu.
Tuy nhiên lúc này, Cửu Long Trụ có thể nói là bị hủy hoàn toàn bên trong trận giao phong giữa hai bàn tay to. Ngay cả đồng trụ cũng bị chấn gãy, uy năng không còn.
Diệp Húc giãy dụa ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy bàn tay to bằng chân nguyên của chủ nhân Cửu Long Trụ dĩ nhiên bị phá nát. Hơn nữa bị phá nát không chỉ có bàn tay to bằng chân nguyên của hắn, mà bao gồm cả chân nguyên kéo dài trong không gian tới nơi này.
Dường như có một cỗ lực lượng hạo hãn không biết đang dọc theo lộ trình chân nguyên bàn tay to mà phản kích trở lại.
Chỉ thấy không khí bị đè ép giống như một tầng ngọc lưu ly, càng tích càng dày, lấy một tốc độ khủng bố mà bay đi xa xa. Không khí chồng chất lại, giống như đúc bàn tay to trong kim bài, thậm chí có thề nhìn thấy rõ được hoa văn trên bàn tay.
Bàn tay này một đường bôn tập, trong chớp mắt đã bay ra mấy trăm dặm. Sau một lúc lâu, trung tâm Cổ Côn Luân thánh địa truyền ra thanh âm động đất kịch liệt, một tòa núi bị nghiền thành bằng phẳng, trên mặt đất chỉ lưu lại một bàn tay thật lớn.
Lại qua không lâu, có thêm tiếng nổ mạnh kịch liệt truyền tới.
Lúc này, bàn tay to kia đã rụt lại về trong kim bài, biến mất không thấy.
“Hóa ra có cao nhân trấn thủ, khó trách dám giết đệ tử ta, đoạt vu bảo của ta!”
Thanh âm của chủ nhân Cửu Long Trụ truyền tới, hiển nhiên đã bị thương nặng, vừa ho khan vừa oán hận nói: “Đại thù này, Diêm Sơn ta nhớ kỹ, ngày khác nhất định sẽ hoàn trả gấp trăm lần!”
“Hóa ra là Vu Đạo tông Diêm Sơn, khó trách lợi hại như vậy!” Ngọc Thiện chân nhân bò lên, sắc mặt kịch biết, thất thanh nói.
Diệp Húc hiếu kỳ nói: “Diêm Sơn? Rất lợi hại sao?”
“Đó là đương nhiên! Diêm Sơn chính là nhân vật siêu quần bạt tụy ở thế hệ trước của Vu đạo Tông, thực lực sâu không lường được…”