Tề Bá Thiên cùng Ngọc Thiện chân nhân suýt nữa thì bùng nổ. Nhất là Bá Thiên. Ngay không lâu trước hắn vừa mới phá vỡ được cấm chế của Tử la Thiên Hương thảo, Ngọc Thiện chân nhân liền nhảy ra, nói cây Tử La Thiên Hương này có duyên với hắn.
Không nghĩ tới hiện giờ lại nhảy ra một thiếu niên dường như sàn sàn tuổi hắn. Lại thuyết pháp giống như Ngọc thiện Chân nhân, còn lợi dụng lúc hai người giao thủ mà đoạt đi tử la thiên hương thảo.
“Đoạt đồ của ta sao!”
Ngọc thiện chân nhân vẻ mặt trang nghiêm, nhưng trong lòng giận dữ vô cùng: “Học ai không học, lại dám học của ta.”
“Muốn chết!”
Tề Bá Thiên hừ lạnh một tiếng, tâm niệm hơi động, chỉ thấy Cửu Long trụ hóa thành một căn hồng tán(ô hồng), dài mấy trượng, bị hắn nắm trong tay, lấy tán làm vũ khí tấn công tới Diệp Húc.
Xuy!
Chỉ thấy bên trong cây ô lớn này một hỏa giao long đột nhiên lao ra, giương nanh múa vuốt, há mồm hướng tới thuyền con mà táp. Cái miệng của nó lớn dọa người, Diệp Húc ở trước mặt nó quả thực quá nhỏ, gần như chỉ bằng cái răng nanh của nó.
“Muốn ăn ta?”
Diệp Húc trở mình, tay chụp tới, một chưởng chụp lên trán giao long. Lập tức long lân vỡ vụn ra không biết bao nhiêu phiến, hỏa giao long kia hô hào không ngừng, lập tức bị Diệp Húc bắt lấy long tu, dùng sức nhấc lên ném nó bay ra xa.
Rầm rầm rầm!
Chín cái đồng trụ hạ xuống, bay vây Diệp Húc ở bên trong. Chín đầu hỏa giao long nhất tề nâng đầu lên lạnh lùng nhìn hắn. Tề Bá Thiên đứng ở trên một đồng trụ, giận dữ cười nói: “Luyện chết hắn cho ta!”
Chín đầu giao long nhất trề phun ra Viêm Dương Lôi Hỏa, vây khốn Diệp Húc. Tất cả đều sử dụng móng vuốt của mình, chộp tới hắn, từng bộ móng vuốt như che khuất trời xanh, biến khoảng không phía trên đầu Diệp Húc như màng nhện vậy.
Diệp Húc hừ lạnh mọt tiếng, đối mặt với Viêm Dương Lôi Hỏa xem như không có gì, tế khởi cửu đỉnh, chống đỡ chín đầu hỏa giao long công kích.
Long trảo chụp lên trên cửu đỉnh, chỉ thấy ánh lửa văng khắp nơi, truyền ra tiếng nổ ầm ầm.
Diệp Húc ôm lấy kim kiều, hô một tiếng rồi nện xuống, hung hăng gõ lên đầu một giao long. Hỏa giao long kia bị hắn đánh trúng một kích, quơ quơ đầu, đần độn, không phân rõ nam bắc.
“Một kiện vu bảo mà thôi, muốn vây khốn ta sao?”
Hắn ôm kim kiều, điên cuồng đập xuống, đánh cho chín đầu giao long một trận, lập tức nhảy người lên, bay ra ngoài Cửu Long Trụ.
“Còn muốn chạy sao? Không dễ dàng vậy đâu! Hàng! Ma! Úm!Hồng!”
Thanh âm của Ngọc Thiện chân nhân truyền tới, một đóa hoa sen màu đỏ như lửa dâng lên trước mắt hắn. Nó lớn không thể tưởng tượng, đưa vào trong tầm mắt hắn, khiến cho trong mắt hắn toàn là hoa sen, không nhìn ra bất luận sự vật gì khác.
“Đại Phạm Âm Lôi Tự, Liên Hoa Thánh Pháp? So ra còn kém Cửu Đỉnh Vạn pháp Yêu Quyết!”
Diệp Húc đưa ra bàn tay lớn, bàn tay lớn bằng chân nguyên này chính là từ vô số yêu thú thượng cổ tạo thành. Nó đối kháng với liên hoa thánh pháp của ngọc thiện chân nhân. Hai lực lượng lớn bùng nổ, chỉ thấy hoa sen bị phá nát tầng tầng. Nhưng thân hình của hắn lại kịch liệt rung rẩy, bị bức lui một bước, lại rơi vào bên trong Cửu Long Trụ.