Diệp Húc nhìn xem mà da đầu run lên, những vu sĩ chinh đạo này thực lực cực kỳ hùng mạnh. Nếu những người này liên thủ đối phó với hắn thì chỉ sợ hắn phải chạy trối chết rồi, tuyệt không có phần thắng.
Nhưng những người này liên kết lại, cũng không thể chống đỡ được ngũ hành diệt tuyệt thần quang đại trận một giây phút nào cả. Tất cả liền bị đại trận xóa nhòa, chỉ còn lại một khối la thiên bảo ấn rách nát không còn gì.
“Ngũ hành diệt tuyệt thần quang, quá độc ác…” hắn lẩm bẩm nói.
Phượng Yên Nhu trịnh trọng gật đầu nói: “Nhị tỷ tu luyện chính là ngũ hành diệt tuyệt thần quang, nàng gặp may mắn, đem thần quang luyện thành vu bảo, cho nên mới dám xâm nhập vào Cổ Côn Luân thánh địa. Tiểu thanh chính là vu bảo hộ thân mà nhị tỷ tặng cho ta.”
Diệp Húc trong lòng vẫn cực kỳ tò mò, Phượng Yên Nhu sử dụng “tiểu thanh” tới tột cùng là cái gì. Hiện giờ hắn mới biết được thì ra là một đạo diệt tuyệt thần quang. Khó trách khoảng khắc đi qua người vu sĩ, giống như chém qua đồ ăn vậy, một chiêu diệt một đám.
“Ngươi xem, đây là tiểu thanh.”
Bên trong tay áo của Phượng Yên Nhu chậm rãi bay ra một cây vũ mao màu xanh, vũ mao màu xanh này vừa dài lại mềm mại. Đại khái nó dài năm thước, bên trên có ấn kim thúy tiễn ấn năm màu, như thể là đôi mắt của nữ nhân xinh đẹp.
Vũ mao này giống như đuôi linh của khổng tước, cho dù là so với khổng tước bình thường thì mỹ lệ hơn nhiều. Còn có một đạo hào quang màu xanh chuyển động giữa vũ mao, làm cho người ta cảm thấy sắc bén vô cùng.
Đây là một kiện vu bảo đáng sợ, nhìn qua cực nhẹ, nhưng sức nặng của vũ mao này so với đại đỉnh mà Diệp Húc luyện chế còn nặng hơn, uy năng kinh người!
“Phượng cô nương, nhị tỷ ngươi thật sự là người tài, không ngờ có thể luyện chế ra ngũ hành diệt tuyệt thần quang. Không biết vũ mao này có thể phá vỡ được ngũ hành diệt tuyệt thần quang đại trận không?”
Diệp Húc ánh mắt chớp động, ngẩng đầu nhìn cây chu sâm kia, chỉ thấy ba quả trên cây chu sâm càng ngày càng mê người. Dường như nó đang lôi kéo hắn, chỉ kém đưa ra những lời nói mà thôi.
Phượng Yên Nhu lắc đầu nói: “Nhị tỷ luyện chế ra ngũ hành diệt tuyệt thần quang, không thể so sánh với cấm chế hộ thủ chu sâm này được. Cho dù nàng tự mình tiến tới cũng không nắm chắc có thể phá vỡ được cấm chế!”
Diệp Húc thở dài, đi tới trước khối linh điền, lấy La Thiên Bảo Ấn của vị La tướng quân Đại Hán kia lên.
Những người này bị ngũ hành diệt tuyệt thần quang đại trận diệt sạch, hết thảy vu bảo đều mất đi. Chỉ còn lại bảo ấn này, tuy rằng nó bị thần quang bắn cho vỡ nát, nhưng không bị phá hủy hoàn toàn. Việc này có thể thấy là tài liệu luyện chế bảo ấn này không phải là bình thường.
“Chu sâm quả có dược lực vạn năm, nếu tới đây dù sao cũng phải thử một lần!”
Diệp Húc rời khỏi trăm trượng, tế khởi viêm dương hồ lô, chỉ thấy nó biến thành lớn như ngọn núi nhỏ, rít gào hướng tới chu sâm phóng đi.
Viêm dương hồ lô này là bảo vật hắn đạt được bên trong vu hồn giới mã đạp hồ, cứng rắn vô cùng, thậm chí có thể hấp thu bảy hỏa giao phụt lên viêm dương lôi hỏa. Ngay cả âm dương nhị khí cũng có thể chứa đựng được, nó đã trải qua một thời gian với Diệp Húc rồi.
Trình độ cứng rắn của nó có thể dẹp ngang thân thể Diệp Húc.
Diệp Húc tính toán rất đơn giản, chính là lấy Viêm dương hồ lô thí nghiệm lực công kích của ngũ hành diệt tuyệt thần quang. Hắn xem mình có thể đi xuyên qua được cấm chế mà thu chu sâm quả không?