Mười mấy tên vu sĩ này có vu bảo, ngọc lâu cùng tất cả tài liệu trong ngọc lâu cũng bị cấm chế phá hủy hết thảy, không còn tồn tại chút nào.
Trên không trung Cổ Côn Luân thánh địa, nguy hiểm vô cùng, tây hoàng phong ấn phiến thế giới này đồng thời bày ra cấm chế thật mạnh, cấm chế vô hình nhưng nếu không cẩn thận xúc động vào nó, sẽ gặp phải năng lượng bộc phát vô cùng vô tận, gạt bỏ người xâm nhập.
Diệp Húc vẫn là lần đầu tiên đi vào trong một nơi cổ tích nguy hiểm như vậy. Trước kia hắn tiến vào vu hồn giới Mã Đạp Hồ. Thiên Sơn Thanh điện đồ bảo hồn giới, vạn cổ ma vực, nguy hiểm đều xa xa mới bằng được nơi đây.
Hắn không khỏi đánh giá thiếu nữ bên người vài lần, trong lòng rất là kinh ngạc. Thị lực của hắn cũng không thể phát hiện ra cấm chế nơi này, thế mà Phượng Yên Nhu lại có thể phát hiện ra, khiến cho hắn đánh giá cô gái này cao hơn vài phần.
Phượng Yên Nhu có được một đôi tuệ nhãn, dường như có thể nhìn ra được cấm chế…
“Phiến quốc gia này lãnh thổ rộng lớn ngàn dặm, nếu đi bộ thì không biết bao lâu mới thăm dò được Cổ Côn Luân thánh địa một lần.”
Diệp Húc và thiếu nữ sóng vai mà đi, đi bộ từng bước một tới Cổ Côn Luân thánh địa. Đi được không bao xa, hắn phát hiện ra trong một linh điền có một gốc linh dược sinh trưởng.
Linh dược này tên là Tam giáng hoàn hồn thảo, bình thường mười năm chỉ có cao ba tấc, trăm năm chỉ có cao nửa mét, mà cây tam giáng hoàn hồn thảo này đã cao bằng một người bình thường. Nó giống như một cây con khỏe mạnh, hương thơm xông vào mũi, thấm nhuần phế phủ.
“Linh thảo này chỉ sợ đã sinh trưởng được hơn ngàn năm đi?” Diệp Húc thất thanh nói.
Tuy rằng tam giáng hoàn hồn thảo không phải là linh dược gì hiếm thấy, nhưng được hơn một ngàn năm tuổi đủ cho linh dược này tích lũy được dược lực lớn tới dọa người rồi. Dược lực đơn thuần của nó cũng cao hơn sinh sinh tạo hóa đan tới mấy chục lần.
Mà bên trong dược điền, còn có không biết bao nhiêu linh dược chết già khô mục nát rồi. Hẳn là những cây linh dược này có tuổi thọ lâu đời hơn tam giang hoàn hồn thảo nhiều lần.
Đáng tiếc chính là, linh dược sống lâu cũng có hạn, không thể vĩnh viễn sinh trưởng được. Những linh dược này tuổi thọ hao hết, liền dược lực tán loạn, chết khô bên trong linh điền.
Trong linh điền hẳn là có cấm chế, Diệp Húc nhìn bên cạnh linh điền có bốn năm cỗ thi thể, giống như là những khối thịt cháy sém, hẳn là vu sĩ tính toán hái dược thảo, xúc động vào cấm chế nên chết ở bên cạnh linh điền.
“Cấm chế nơi này hình như là Lôi Sát Kiếp Trận.”
Phượng Yên Nhu cắn môi, từ trong tay áo lấy ra một kiện vu bảo, tế khởi lên, hướng linh điền bay đi. Đột nhiên một đạo lôi điện màu lam bổ tới phá hủy cái vu bảo này.
Đạo sét đánh này thình lình xảy ra, uy năng có thể nói là rất lớn, vu bảo của nàng bị sét đánh trúng, hóa thành tro bụi.
Vu bảo này của nàng là do nàng xử lý những vu sĩ kia mà lấy được, cho nên bị hủy cũng không chút đau lòng, gật đầu nói: “Đích thật là Lôi sát kiếp trận. Những người này tính toán thu thập tam giáng hoàn hồn thảo, lầm nhập kiếp trận, hết thảy bị lôi sát đánh chết. Lôi sát kiếp trận vô khổng bất nhập (không lọt chỗ nào), ta cũng không có nắm chắc phá trận, chỉ có tu luyện ra nguyên thai mới có nắm chắc. Sư huynh, chúng ta đi đường vòng thôi.”
Diệp Húc đánh giá tay áo của nàng, trong lòng có chút tò mò. Tay áo của cô nương này giống như một không gian khổng lồ, thu chứa nhiều bảo vật mà thủy chung không thay đổi.