Thiên sơn thanh điện đồ chính là bảo vậy chính tay Tây Hoàng luyện chế, kiện bảo vật này triển khai, rộng lớn ngàn dặm, chính là một kiện trọng bảo hiếm thấy. Nó so với thiên ma sách còn muốn cao hơn mấy cấp bậc.
Diệp Húc trong thanh điện đồ này thu hoạch được không ít bảo vật.
“Cổ Côn Luân thánh địa xuất thế, trong đó bảo tàng chỉ sợ không kém Vạn Cổ Ma Vực. Tuy nhiên, việc này so với đi Vạn Cổ Ma Vực còn nguy hiểm hơn.” Diệp Húc chần chừ một lát, tay áo phiêu phiêu, đi theo sau những vu sĩ này.
Cổ Côn Luân thánh địa tới tột cùng là ở nơi nào, hắn cũng không rõ ràng lắm, tuy nhiên chỉ cần đi theo những vu sĩ này, vậy là tìm được chỗ di tích kia rồi.
Hơn mười vu sĩ này đột nhiên có một người chú ý tới hắn, vội vàng hướng tới lão già thủ lĩnh tóc trắng xóa kia bĩu môi nhỏ giọng nói: “Chưởng giáo, có người theo dõi chúng ta!”
Lão già kia đã tu luyện ra nguyên đan, hướng Diệp Húc nhìn thoáng qua, trong mắt hiện lên một đạo hàn quang, nhỏ giọng nói: “Đi theo chúng ta, rõ ràng là tính toán đoạt kinh doanh của chúng ta! Cổ côn luân thánh địa đã có quá nhiều vu sĩ rồi. Thêm một đối thủ cạnh tranh, cơ hội của chúng ta chẳng phải mất đi vài phần sao?”
“Chưởng giáo, ý của ngài là?”
Lão già kia điềm nhiên nói: “Đương nhiên giết…”
Hắn còn chưa dứt lời, đột nhiên trong sa mạc một đạo hàn quang nổi lên, quét ngang mà đi. Hơn mười vu sĩ này tính cả lão già luyện ra nguyên đan kia, hết thảy không phản ứng kịp, bị đạo hàn quang này cắt thành hai đoạn.
Diệp Húc trong lòng phát lạnh, vội vàng dừng lại, đạo hàn quang kia xuất hiện quá nhanh, thị lực của hắn cũng không thể nhìn rõ, không biết tới cùng đó là bảo vật gì. Thế nhưng lại giết hết được tất cả những người này.
Đột nhiên, trong sa mạc một bóng người như mây khói xuất hiện, phóng lên cao, tay áo phiêu phiêu, cuốn đi hết thảy những cất chứa của đám người vu sĩ kia. Đây là một thiếu nữ, chân trần trạm trên không trung, hơi thở mờ ảo không chừng, giống như tiên tử, phóng khoáng xuất trần, dường như không dính chút nhân gian khói lửa nào cả.
Đạo hàn quang bỗng nhiên chui vào trong tay áo nữ nhân này, ánh mắt như sương, nhìn về phía Diệp Húc.
Diệp Húc trong lòng giật mình, nhân vật giống như tiên tử siêu phàm thoát tục này, không ngờ ra tay tàn nhẫn như vậy. Nàng mai phục giết người bên trong sa mạc, giết ngươi không chút tính toán!
Thiếu nữ này giết người, không cần nguyên do, chẳng phân thiện ác, bất kể chính đạo hay ma đạo, hết thảy đều giết, so với Diệp Húc còn độc ác hơn!
Để cho Diệp Húc kinh tâm chính là, nàng xuất quỷ nhập thần, liên tục giết không biết bao nhiêu vu sĩ, chưa bao giờ lỡ tay cả, đều một chiêu mất mạng.
“Cô nương, xin hỏi Cổ Côn Luân thánh địa đi như thế nào?” Diệp Húc áp chế khiếp sợ trong lòng, ngẩng đầu cười nói.
Thiếu nữ ngẩn ngơ, nâng ngón tay chỉ về phương tây nam.
“Cảm tạ!” Diệp Húc bước chân đi, hướng tây nam phóng như bay.
Thiếu nữ lúc này mới phục hồi lại tinh thần, nâng bước muốn đuổi theo, ngẫm nghĩ một chút, lại dừng lại, dịu dàng nói: “Tiểu Thanh, người ta bị u mê để cho hắn chạy mất rồi…”