Diệp Húc lại mở mắt ra, trước mắt lúc này có chút mơ hồ, qua giây lát sau mới khôi phục lại rõ ràng, trong lòng cả kinh: “Sử dụng âm dương nhị khí đúng là làm cho thân thể gánh vác quá lớn, không thể vận dụng dễ dàng được. Nếu không hai mắt của ta hỏng mất.”
Âm dương nhị khí đã hoàn toàn biến mất bên trong ánh mắt hắn, không thể dễ dàng phát hiện ra hai đạo linh quang này tới tột cùng giấu ở nơi này. Nhưng nếu cẩn thận quan sát vẫn có thể phát hiện được manh mối.
Bên trong hai mắt hắn, có hai đạo đường cong một đen một trắng, giống như hắc bạch song giao bị thu nhỏ lại vô số lần, uốn lượn du động bên trong con ngươi.
Sau khi hắn mở to mắt, đầu của Doãn Đạo Nguyên mới chậm rãi rơi xuống, gục ở trong bụi bậm. Ngọc lâu lập tức phân giải, tài liệu từ trong ngọc lâu rơi ra chất chồng như núi, thậm chí vùi lấp cả thi thể của hắn.
Đám người Doãn Đạo Nguyên tiến vào chiến trường Tần Hán từ rất sớm, mấy lần tiến vào đi ra giết được không ít vu sĩ chính đạo, cướp đoạt không biết bao nhiêu của cải. Thậm chí bên trong còn có một điều linh mạch bậc ba màu đỏ rực như lửa. Nó vừa từ trong ngọc lâu thoát thân ra liền chui vào trong nền đất, giống như một con giun màu hồng.
Còn có sáu điều linh mạch bậc hai cũng nhảy vào trong lòng đất.
Về phần những linh mạch bậc một thì nhiều không đếm xuể. Những vu sĩ từ các môn phái khác tới Đồng Quan này ai cũng nhìn tới đỏ con mắt.
Tuy nhiên đối mặt với nhiều của cải như vậy không ai có can đảm dị động. Diệp Húc một kích đánh trọng thương Yến Công Thượng, liếc mắt một cái giết chết Doãn Đạo Nguyên, lại dùng kim kiều trấn áp Mộ Dung Sơn. Ba vị cường giả mô thai kỳ này ở trước mặt hắn giống như trẻ con vậy. Nói trấn áp là trấn áp, nói giết là giết, lúc này không có bao nhiêu người dám tìm hắn nữa.
Diệp Húc đem những tài liệu mà linh mạch này thu hồi hết thảy, trong lòng có chút vừa lòng: “Có linh mạch bậc ba này, có thể làm cho Hỗn Nguyên Chân kinh của ta tăng lên một tầng, tu luyện tới ảo đan kỳ không nói chơi! Chỉ cần tu vi càng cao, vận dụng âm dương nhị khí, thân thể chịu đựng sẽ càng nhỏ đi.”
Hắn thu lại chiến kích Yến Công Thượng để lại sau mới đi tới bên cạnh Mộ Dung Sơn.
Mộ Dung Sơn rút đầu ra khỏi mặt đất, nhổ ra lạnh lùng nói: “Họ Diệp, ngươi dám giết ta sao, chính là phản kháng triều đỉnh, phải đối mặt với lửa giận của đại Tần! Hơn nữa ta là đại tướng dưới trướng của Đông Hoàng tướng quân, ngươi giết ta, Đông Hoàng tướng quân sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
“Im miệng!”
Diệp Húc lại nhấc chân giẫm lên đầu hắn, ấn đầu hắn vào trong lòng đất, cười lạnh nói: “Dám dùng Đông Hoàng Mục tới dọa ta sao? Đông Hoàng Mục tu vi thực lực mặc dù cao, nhưng ta không sợ hắn!”
Triệu Xương khẳng định hắn tính toán hạ độc thủ với Mộ Dung Sơn, vội vàng cao giọng nói: “Diệp lão đệ, hạ thủ lưu tình! Mộ Dung Sơn là tướng quân trong triều. Nếu ngươi giết hắn, chỉ sợ triều đình tức giận, tới lúc đó vu sĩ khắp thiên hạ truy nã ngươi, ngươi không còn chỗ dung thân đâu.”