Ba ngày sau, Diệp Húc đi ra khỏi cửa phòng, rời khỏi Xương Vương phủ, chậm rãi đi ra ngoài Đồng Quan. Việc này làm cho không ít vu sĩ kinh động, đứng ở nơi cao nhìn hắn, những người này châu đầu ghé tai vào nhau nghị luận: “Người kia chính là phong chủ của Hoàng Tuyền Ma Tông? Trẻ tuổi quá, chỉ sợ hắn còn không có tới mười tám tuổi đi?”
“Không đầy mười tám tuổi, tu luyện tới đan đỉnh kỳ, tư chất này cho dù ở trong Hoàng Tuyền Ma Tông cũng không thấy qua nhiều!”
“Vì sao trong Hoàng Tuyền ma tông có nhiều người chuẩn bị đối phó hắn như vậy? thậm chí ngay cả Yến công tử, Doãn công tử cũng muốn tế luyện hắn thành vu bảo?”
“Hình như hắn tu luyện một môn công pháp, thân thể cực đoan hùng mạnh, thậm chí có thể so sánh với thân thể của cường giả tam thần cảnh. Chính vì vậy mới dẫn tới nhiều đệ tử Ma Tông nghe tin mà tới. Nghe nói còn có Ngụy Hiên, đang đợi ở bên ngoài Đồng Quan lấy tính mạng hắn.”
Không ít người thương hại nhìn về phía Diệp Húc, thở dài nói: “Có nhiều người muốn giết hắn như vậy, chỉ sợ đang chờ hắn đi ra. Hắn chỉ còn con đường chết, thật sự đáng tiếc…”
Diệp Húc mắt điếc tai ngơ, thoáng nhìn đám người Cung Ngọc Nương đứng cách đó không xa. Lúc này hắn vươn tay vẫy chào bọn họ rồi tiếp túc tiến tới phía trước.
Đột nhiên, một bàn tay to màu đen từ trên cao rơi xuống, rộng chừng nửa mẫu, ma khí dày đặc, chộp tới hắn.
“Không kìm nổi mà ra tay sao?”
Diệp Húc khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện chín bàn tay to màu vàng. Trong đó một bàn tay to trở mình đón nhận bàn tay màu đen kia, phát ra một tiếng trầm đục, cả hai đều tan biến.
Mà tám bàn tay lớn khác lại đánh về không trung, hướng tới giữa không gian công kích một vu sĩ.
Tên vu sĩ kia là đệ tử của Hoàng Tuyền ma tông, tu luyện ra ảo đan, sắc mặt kinh hoảng. Diệp Húc bàn tay lớn như may, hô một tiếng chụp chết hắn.
Rầm!
Chưởng ấn màu vàng đè nặng lên thân thể vu sĩ này, hung hăng chụp trên mặt đất, mặt đất lập tức lưu lại một chưởng ấn to lớn sâu chừng mười mét.
Tám bàn tay lớn màu vàng của Diệp Húc hóa thành nắm tay, lần lượt đánh lên không trung. Mỗi một quyền đầu đều có diện tích nửa mẫu, hung hăng nện xuống.
Chỉ nghe thấy thanh âm ầm ầm bạo vang liên tục bên tai. Tám quyền của hắn liên tục nện xuống, đánh cho cao thủ ảo đan kỳ này máu thịt mơ hồ, tử trạng vô cùng thê thảm.
Thậm chí ngay cả mặt đất Đông Quan cũng bị đập ra một cái hố sâu mấy chục mét.
Diệp Húc như trước không nhanh không chậm đi tới, ngay cả đầu cũng không có quay lại đằng sau. Dường như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra vậy, tuy nhiên một bàn tay lớn màu vàng lại hiện ra túm lấy hết thảy những gì mà vị đệ tử Hoàng Tuyền ma tông kia cất chứa, đưa vào trong ngọc lâu của hắn.
“Lợi hại!”
Mọi người sắc mặt khẽ biến, có người nhỏ giọng nói: “Tám quyền đánh chết một cao thủ ảo đan kỳ. Hơn nữa chỉ dùng vu pháp, thực lực của hắn, vượt xa thực lực của đan đỉnh kỳ, khó trách lại kiêu ngạo như vậy!”
“Chân nguyên của hắn hóa thành tám bàn tay lớn, uy lực không sai biệt lắm gần với vu bảo cấp trấn giáo bình thường. Thực lực của hắn, so với nguyên đan kỳ cao thủ cũng không kém chút nào!”