Vị tướng quân thống lĩnh tám ngàn vu sĩ kia cũng là một vị cao thủ tu thành nguyên đan. Hắn thao khống trận pháp không chút loạn, như cánh tay điều khiển vậy, hẳn là đã huấn luyện thật lâu rồi.
Diệp Húc nhìn một lát, trong lòng có hiểu rõ hơn về uy lực của thiết kỵ Đại Tần: “Quân tinh nhuệ đại Tần, một mình đấu thực lực không cao. Nhưng nếu liên hợp lại một chỗ, chính là lực lượng kinh khủng. Nhân số càng nhiều, thực lực càng mạnh! Loại kỹ xảo trong quân này, cũng không thích hợp tăng cường sức chiến đấu của vu sĩ. Nó không có chút ích lợi gì với việc tăng tu vi cảnh giới của vu sĩ, chỉ thích hợp tác chiến với quy mô lớn.”
“Diệp sư thúc, mời đi bên này!”
Ngọc Sanh quận chúa đi trước dẫn đường, đưa mọi người tới phủ Xương vương. Nhưng còn chưa tiếp cận, Diệp Húc đã cảm giác được trong vương phủ có không ít khí tức hùng mạnh. Loại khí tức này phân loạn phức tạp, hẳn là tới từ các đệ tử các môn phái.
“Sư thúc, sư tỷ, Vũ Văn sư huynh, chúng ta đi vào trong, tới Xương vương phủ cả ta, cho dù là Ngụy Hiên sư bá cũng không dám làm càn.” Ngọc Sanh quận chúa cười nói.
“Hóa ra là Diệp sư thúc!”
Một thanh âm đột nhiên truyền tới, Diệp Húc theo tiếng nhìn lại. Chỉ thấy Tất Phượng Sơn và Mộ Dung Thùy chậm rãi đi tới. Tòa thanh đồng bảo điện trong tay Tất Phượng Sơn chỉ lớn nhỏ ba tấc, linh lung tinh xảo.
Hắn sắc mặt thản nhiên cười nói: “Mấy vị thế huynh của Mộ Dung gia, vị này là phong chủ Quan Tinh Phong của Thánh Tông ta, Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo!”
Bên cạnh Mộ Dung Thùy có mấy người thanh niên, thân khoác áo giáp, hẳn là cao thủ trong quân. Tuổi tác bọn họ không lớn, nhưng tu vi thâm hậu, phần lớn đều là cường giả tam đan cảnh. Thậm chí có một người đã cô đọng ra nguyên đan. Trên đỉnh đầu hắn một viên nguyên đan lên xuống chìm nổi.
Những người này và Mộ Dung Thùy vừa cười vừa nói, nghe thấy lời của Tất Phượng Sơn, tất cả mọi người sắc mặt trở nên âm trầm, đều nhìn lại Diệp Húc.
Mộ Dung Thùy cười lạnh nói: “Diệp sư thúc mạng của ngươi thật đúng là dài, không ngờ còn chưa chết!”
Diệp Húc mỉm cười nói: “Nhờ phúc nhờ phúc, ăn được ngủ được. Hiền chất tu vi của ngươi cũng có chút tịnh tiến, thật đáng mừng.”
Mộ Dung Thùy cười khanh khách không ngừng, kêu lên nói: “Diệp Thiếu Bảo, lần trước ở Vạn Cổ Ma Vực ngươi chạy thoát, ta hiện giờ muốn nhìn xem ngươi trốn tới chỗ nào?”
“Ngươi chính là Diệp Thiếu Bảo?”
Một thanh niên quân sĩ sắc mặt xanh mét, đi về phía trước nửa bước, giơ tay chỉ vào mũi Diệp Húc, điềm nhiên nói: “Đem Thiết Huyết chiến kỳ và Quy Linh Phụ Ma đại trận ra đây, quỳ xuống dập đầu nhận tội!”
Diệp Húc sắc mặt trầm xuống, trong lòng khó chịu gấp đôi. Kim tinh khí của hắn bị Ngụy Hiên lấy, trong lòng đã một bụng bực mình, nghe vậy cười nói: “Ngươi là ai?”
Ngọc Sanh quận chúa sắc mặt khẽ đổi, tiến nhanh tới trước lạnh giọng nói: “Mộ Dung gia thế huynh, nơi này là Xương Vương phủ, không phải Mộ Dung gia các ngươi! Diệp sư thúc là quý khách ta mời tới, các ngươi ai dám động tới hắn, đó là đối nghịch với Xương Vương phủ ta.”
Lại một quân sĩ Mộ Dung gia tiến tới, che trước người nàng, mỉm cười nói: “Quận chúa ra mặt, chúng ta hẳn là phải nhượng bộ. Tuy nhiên tiểu tử này cướp đi bảo vật Mộ Dung gia, lại liên tiếp làm nhục đệ đệ ta. Nếu không xử trí hắn, thể diện của Mộ Dung gia ta để đâu?”