Lão giả này trông cực kỳ hòa ái, hoàn toàn không có giống như một thái thượng trưởng lão. Hơn nữa nhìn qua cực kỳ chính trực, rất có phong phạm của cao nhân. Nếu không phải ở trong tổng đàn của Hoàng Tuyền Ma Tông, Diệp Húc còn tưởng rằng lão là cao nhân chính đạo.
“Đệ tử cũng không biết xảy ra chuyện gì?”
Diệp Húc vội vàng nghiêng người đánh giá lão nhân vài phần, cười nói: “Xin hỏi sư thúc xưng hô thế nào?”
Lão giả cười nói: “Lão phu là Triều Công Thiều, Diệp phong chủ phải gọi ta là sư bá mới đúng.”
Lão đắc ý dạt dào cười ha hả nói: “Sư phụ Vệ Đạt của ngươi còn muốn so tài sống lâu với ta, kết quả vẫn là hắn chết trước ta đi.”
Diệp Húc không khỏi im lặng, hắn biết Triều Công Thiều đúng là không có ác ý với Vệ Đạt. Những lão quái vật như Triều Công Thiều đã sống không biết bao nhiêu năm rồi, đối với cái chết đã xem như không có gì rồi. Thú vui duy nhất của bọn họ chính là so với những đồng bạn mình xem ai chết trước ai mà thôi.
Tuy nhiên, Triều Công Thiều không ngờ lại là sư huynh của Vệ Đạt, thật ra làm Diệp Húc có chút không thể ngờ được.
Vệ Đạt tu luyện chính là Cao Hư Yêu Liên Vô Lượng Thọ Nguyên Kinh, lấy thọ nguyên mà nổi tiếng. Triều Công Thiều niên kỷ hẳn là phải lớn hơn Vệ Đạt rất nhiều, thân thể lại tráng kiện như vậy, xem ra còn có thể sống thời gian dài nữa.
“Triều sư bá, người chính là phong chủ Chư Thiên phong?”
Diệp Húc đột nhiên nghĩ tới một chuyện, cảnh giác nói: “Sư bá, người nhất định biết Chư Thiên Thập Đạo đi?”
Triều Công Thiều càng thêm đắc ý, không kìm nổi mặt mày hớn hở cười nói: “Phương pháp tế luyện này thế nào? Ha hả, môn tâm pháp này chính ta sáng tạo ra, làm sao lại không rõ chứ? Lúc trước ta sáng chế ra tâm pháp này, âm thầm đặt trong một quyển sách cổ. Sau đó khiến cho Kha sư huynh làm như trong lúc vô ý nhặt được bản sách cổ này. Hắn phát hiện ra chư thiên thập đạo trong bản sách cổ, trong lòng tự nhiên vô cùng vui vẻ, còn tưởng rằng đó là của một vị cao nhân đắc đạo nào sáng chế ra!”
Lão nói tới chuyện cũ hào hùng của mình không khỏi đắc ý vạn phần cười ha hả nói: “Lão tiểu tử đó lúc trước tranh đoạt vị trí tông chủ với ta, phát hiện ra môn tế luyện đó làm sao mà không động tâm chứ? Quả nhiên, không bao lâu sau hắn đem chư thiên thập đạo tu luyện tới thập trọng, liền bị ta tế luyện thành vu bảo hình người. Sau đó tu vi của ta tiến nhanh, Kha sư huynh nguyên thần bị ta tróc ra, luyện thành nguyên thần thứ hai, thân thể hắn tự nhiên trở thành thân ngoại hóa thân của ta.”
Diệp Húc liên tục rùng mình mấy cái, trong lòng phát lạnh.
Thái thượng trưởng lão này, không ngờ lại luyện sư huynh mình thành vu bảo, thậm chí ngay cả nguyên thần của hắn cũng bị cướp đạt. Lão rõ ràng mặt mũi hiền lành như thế cơ mà, thật đúng là lão ma đầu tiếu lý tàng đao.
Đương nhiên, đây là chuyện của nhiều năm trước rồi, hiện giờ tuổi già, Triều Công Thiều cũng không có làm chuyện như thế này nữa.
“Triều sư huynh năm đó thật là xấu xa, bởi vì một môn chư thiên thập đạo mà hại không biết bao nhiêu người!”
Bên cạnh đột nhiên truyền tới thanh âm nhẹ nhàng, Diệp Húc vội vàng nhìn lại, chỉ thấy phía đối diện có một nữ nhân trung niên ngồi trên pháp đàn. Trên mặt pháp đàn viết ba chữ Đại Thanh phong, thầm nghĩ: “Vị này, hẳn là Yến Tư Nhiên Yến sư thúc rồi.”