Tống Cao Đức tu vi còn không ngừng bạo thăng, sinh sinh tạo hóa đan có linh lực cực kỳ hùng hậu, làm cho tu vi của hắn tăng tới Hỗn nguyên bát phẩm mà linh lực vẫn còn dư thừa, thúc dục chân nguyên hắn tiến tới hỗn nguyên cửu phẩm.
Hắn nhìn chằm chằm vào phiến lôi vân đang ngưng tụ nhanh trên bầu trời, sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng nói: “Diệp lão đệ, ngươi phải cẩn thận, phiến kiếp vân này tuy rằng là nhằm vào ta mà tới, nhưng thân ta ở bên trong trận đồ của ngươi, khoảng cách với ngươi rất gần, lôi kiếp khẳng định sẽ liên lụy tới ngươi.”
Thân thể của Diệp Húc còn mạnh hơn Tống Cao Đức vài phần, hồn nhiên không để ở trong lòng. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía lôi vân, chỉ thấy lôi vân ngày càng thấp hơn, khoảng cách với bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có hai ba dặm cao mà thôi, chậm rãi nổi lên, không chút hạn chế với trụ quang đại trận.
Uy áp ngày càng lớn mạnh hơn, tương đương với một kiện vu bảo cấp trấn giáo đang khai hỏa trên đầu bọn họ.
Răng rắc!
Một đạo lôi điện hình cung đánh xuống, trực tiếp nện trên trán Tống Cao Đức, lập tức làm cho lông mi hắn cháy sém, mái tóc dựng thẳng lên, đầu bốc lên khói nhẹ.
Đạo lôi điện này uy lực cũng không quá hùng mạnh, chỉ mang tính công kích thử mà thôi.
Tuy nhiên lôi âm lại cực kỳ khủng bố, kinh sợ tâm hồn, thanh âm công kích nguyên thần.
Hiển nhiên vu sĩ tu luyện vạn kiếp vô lượng tâm kinh, kiếp vân đều không phải đơn thuần nhằm vào thân thể, đồng thời cũng nhằm vào nguyên thần, tâm hồn, hơi chút vô ý, thậm chí nguyên thầnđều bị chấn nát, trực tiếp bỏ mình.
Tống Cao Đức kể hết những chịu đựng về lôi điện cho Diệp Húc nghe, cười nói: “Diệp lão đệ, vạn kiếp vô lượng tâm kinh của vạn kiếp môn ta, và cửu chuyển nguyên công của tiểu quang minh thánh địa chính đạo đồng danh, đồng thời là hai pháp môn tu luyện thân thể. Vạn kiếp vô lượng tâm kinh sở dĩ là cấm pháp ma đạo cao cấp nhất, bởi vì mỗi một lần lôi kiếp đối với sự tu luyện của vu sĩ mà nói là cơ hội rèn luyện khó mà có được, có thể nâng cao cường độ thân thể trên diện rộng, rèn luyện thần hồn, tinh luyện chân nguyên. Chỉ có thân thể không thể chống cự được nữa, mới vận dụng vu bảo.”
Diệp Húc gật đầu, lôi kiếp công kích thân thể, tâm hồn, nguyên thần và chân nguyên của vu sĩ. Nếu như có thể bình yên vượt qua, đích thật là cơ hội tốt để nâng cao thực lực bản thân.
Môn tâm pháp này, đích xác có thể đánh đồng với cửu chuyển nguyên công, thậm chí trên phương diện rèn luyện nguyên thần còn cao hơn một bậc.
Lại một đạo lôi điện hạ xuống, lúc này uy lực của lôi điện mạnh hơn trước mấy lần, trực tiếp làm cháy tóc của Tống Cao Đức, khét lẹt không còn một mảnh. Cái đầu đen của hắn cháy sém, đen thùi.
Tống Cao Đức không thèm để ý tới chuyện này, vận chuyển vạn kiếp tâm kinh, cứng rắn chịu đựng thiên kiếp. Hắn tiếp tục giới thiệu với Diệp Húc nói: “Trong vạn kiếp môn của ta, có rất nhiều nhân vật thiên tài, bọn họ cũng không phế bỏ tu vi, mà trực tiếp tu luyện, bao nhiêu năm qua đều có không ít đệ tử chết dưới lôi kiếp. Tuy nhiên nếu có thể thành công vượt qua lôi kiếp, thu hoạch hơn xa người thường! Lợi hại nhất chính là chưởng giáo, nghe nói khi hắn tu luyện, tu vi đã đạt tới hạo nguyệt nhị phẩm, trình độ độ kiếp khó khăn gấp không biết bao nhiêu lần người khác! Hiện giờ tu vi của ngươi còn cao hơn cả chưởng giáo ta lúc trước, cho nên độ kiếp còn khó khăn hơn nhiều nữa.”