*tôn tử: cháu trai.
Lời vừa nói ra, quần chúng ồ cả lên, thậm chí những cường giả vây xem cũng cảm thấy có chút khó chịu, tức giận nói: “Con mẹ nó, tiểu tử này quá kiêu ngạo, nhất là bộ mặt thản nhiên kia, kiêu ngạo tới mức ta đều muốn ra tay, giáo huấn hắn một chút!”
“Cho dù là đệ tử của Hoàng Tuyền Ma Tông, cũng không thể kiêu ngạo như vậy!”
“Đâu chỉ là kiêu ngạo? quả thực là càn rỡ hung hăng ngang ngược. Nhiều cao thủ như vậy, cho dù hắn có ba đầu sáu tay, cũng chỉ có con đường chết!”
“Bị chết tới xương cốt cũng không còn.”
…
Hoàng Xán mặt không chút thay đổi, Tất Phương Sơn khóe miệng mỉm cười, Nhạc Đông Dương và những đệ tử khác của Đại Phạm Âm Lôi Tự cùng các cao thủ yêu tộc khác chỉ mỉm cười không nói.
Liễu Thiên Huệ cười khanh khách không ngừng, Hạ Sơ Dương sắc mặt lãnh đạm nhắm mắt dưỡng thần. Phong Vân Sinh thì vẫn nhìn thẳng vào Tống Cao Đức như trước, không để những lời của Diệp Húc ở trong lòng.
Xà yêu vương và mấy vị yêu vương thì nhịn xuống cơn tức giận, nhìn những người khác ở chung quanh.
Tần Phương và Tạ Nghiêu Thần nghĩ muốn lập tức ra tay, tuy nhiên hai người bọn họ không có nắm chắc mười phần bắt được Diệp Húc.
Những người này đến từ ba đạo chính ma yêu, đều là những vu sĩ cực kỳ có địa vị. Bọn họ tự cao thân phận của mình, cho nên căn bản không muốn vây công Diệp Húc, thậm chí có người còn không để hắn vào trong mắt.
Trong đám người vây xem, còn có cả cao thủ tu luyện tới tam thai cảnh, tuy nhiên đều là một bộ dạng kinh vân nhàn nhạt, thú vị nhìn hết thảy.
Bọn họ cũng muốn biết, Diệp Húc lúc này chỉ là một tiểu vu sĩ Hạo Nguyệt kỳ, làm sao có thể đối mặt với nguy cơ trước mắt.
“Nếu tất cả mọi người không muốn động thủ trước, như vậy vẫn là để bổn vương ra tay đi.”
Xà yêu vương đồng tử dựng thẳng, trừng mắt nhìn, hí hí cười nói: “Tiểu tử này đoạt đi xích tinh kim mẫu bổn vương nhìn trúng, lại liên tiếp khiêu khích với bản vương, đây là tử tội, tội chết vạn lần! Một tiểu quỷ Hạo Nguyệt kỳ, còn có một thằng nhóc Hỗn Nguyên Kỳ, cũng dám khiêu khích bản vương, trêu ghẹo gốc gác bản vương, bản vương sẽ làm cho bọn chúng chết một cách khoái trá.”
“ Ta sẽ không giết các ngươi, chỉ bắt bọn ngươi lại, sau đó để cho mấy tiểu bảo bảo của ta vào trong bụng các ngươi, đem tâm can tỳ phế thận tràng dạ dày của các ngươi gặm sạch sẽ, khiến cho tiểu bảo bảo của ta sống trong bụng các ngươi!”
Lý yêu vương điềm nhiên nói: “Đại ca, ta còn muốn thả vào trong bụng bọn họ mấy con cá!”
“Còn có rùa!”
Quy yêu vương vuốt bộ râu ngắn, bộ mặt âm trầm: “Ta muốn ở trong bụng bọn họ nuôi dưỡng một đám cá, rắn, rùa, còn không có để bọn chúng chết mà chậm rãi gặm nhấm!”
Những người khác nghe thấy như thế không khỏi rùng mình một cái, thầm nhủ: “Hồng Hồ tam yêu vương, quả nhiên là hung tàn, nghĩ ra những loại tra tấn khổ hình như vậy!”
Tống Cao Đức đứng bên cạnh Diệp Húc, cười ha hả nói: “Nhồi cá rắn rùa vào trong bụng chúng ta sao? Ba vị là mời chúng ta ăn tôm ăn cá sao?”
“Tiểu súc sinh kiêu ngạo, ngông cuồng!”
Hồng Hồ tam yêu lập tức giận tím mặt, đều mở miệng quát lớn, xà yêu vương đứng thẳng bất động, nguyên đan dựng trên đỉnh đầu. Bên trong nguyên đan đột nhiên toát ra một bàn tay to màu đen, phạm vi nửa mẫu, chính là do những mãnh xà quấn quanh vào nhau mà tạo thành, thẳng chụp tới Diệp Húc và Tống Cao Đức.