Chân nguyên của hắn hung hậu vô cùng, thi triển cửu đỉnh vạn pháp yêu quyết, lực lượng nhục thân càng thêm cường hoành vô bỉ, trực tiếp dung vu pháp nhổ toà đại sơn lên từ trong địa mạch. Chỉ thấy những móng vuốt thò ra từ trong chín cái
đỉnh giữ chặt bốn phía của toà đại sơn, dụng lực lôi về phía ngọc lâu của hắn. Đại sơn nứt vỡ, một chiếc lâu thuyền bay ra từ vết nứt vỡ của ngọn núi, tiếp đó lại có rất nhiều vu sĩ cũng bay ra từ vết nứt, chính là những vu sĩ lúc nãy lao vào trong long núi tìm kiếm linh mạch màu đỏ máu nọ. Những người này cảm thấy thân núi chấn động đứt gãy không ngừng, vì vậy chẳng còn kịp nghĩ đến việc truy bắt linh mạch gì nữa cả, vội vàng từ trong long núi chạy thoát thân, mọi người ai nấy ngẩng đầu
nhìn lên, ai nấy đều không khỏi biến sắc mặt. Chỉ thấy ngọn núi cao hơn trăm mét này bị vô số móng vuốt bám chặt, lôi về phía một toà ngọc lâu, trên những cái vuốt này phủ đầy lân phiến đủ màu sắc, có xanh có tím có đen, có cái còn mọc long
măng, có cái lại là lông vũ, có cái lại là vảy lân, những cái vuốt này rõ rang đều là các loại yêu nghiệt thời thượng cổ, sức lực cực kì cường hãn! Nhìều móng vuốt
như thế, muốn bắt lấy ngọn núi này thật quá là dễ dàng, khiến người ta phải tròn
mắt há miệng, không nói được lời nào.
Mọi người xem đến hoa mắt chóng mắt, chỉ thấy bên trên toà ngọc lâu này là một
thiếu niên mình mặc tinh bào, đại bào tung bay, trên đỉnh đầu một vòng hạo nguyệt, hai chân dẫm lên nóc ngọc lâu. mục quang lãnh nhiên. Bên trong hao nguyệt của hắn truyền đến tiếng song vỗ rì rào, cư nhiên đã đạt đến trình độ hoá chân nguyên thành hỗn nguyên, luyện hạo nguyệt thành trường hà!
“Đây là loại vu pháp gì chứ? Sao lại lợi hại như thế? Tu vi hạo nguyệt kì thôi mà cư nhiên có thể từ trong đỉnh luyện hoá vạn thú, nhổ lên cả đại sơn?” Trên thuyền, một vu sĩ thanh niên kinh hãi nói.
Toà đại sơn này bị Diệp Húc dung cửu đỉnh vạn pháp yêu quyết lôi vào không trung, chỉ thấy đất đá không ngừng rơi xuống, dần dần đến phía dưới ngọc lâu, đang định lôi luôn nó vào ngọc lâu! Ngọc lâu rung động, chỉ thấy toà đại sơn càng ngày càng nhỏ, non xanh nước biếc dường như bị ép cho nhỏ đến vô số lần, từ từ bị lôi vào trong ngọc lâu.
“Trưởng giáo sư tôn, chúng ta đã đuổi theo linh mạch này bốn ngày bốn đêm, vật đã sắp đến tay, lẽ nào trơ mắt nhìn hắn thu mất sợi linh mạch tam giai này sao?” Một vu sĩ thanh niên trong long không cam tâm, nhìn về phía Diệp Húc rồi nói với một trung niên nam nhân.
Trung niên nam tử nọ đứng ở đầu thuyền, sắc diện âm tình bất định, trầm giọng nói: “Vị tiểu ca này, điều linh mạch này Thiên Nguyệt lâu đã theo đuổi nhiều ngày nay, mong tiểu ca nể mặt mà trả lại cho.”
Diệp Húc quái dị nhìn hắn rồi lại tiếp tục lôi ngọn núi vào trong ngọc lâu, không them để ý. Trung niên nam tử mặt mang nộ ý, cố gắng nhẫn nhịn cơn giận nói: “Các hạ làm như thế e là không hợp đạo lí lắm thì phải?”