Trong hương xa, Diệp Húc mục quang quét tới, chỉ thấy cách đó hơn mười dặm có một chiếc giường mây ầm ầm lái tới. Giường mây này vừa to lại vừa mềm, dài đến trăm mét, chuỗi ngọc làm trướng, ôn ngọc làm giường, mây mù lượn lờ, có vẻ cực kỳ thư thích, tốc độ cực nhanh.
Một nam tử trẻ tuổi tà tà nằm ở đầu giường, bên cạnh có vài chục nữ tử phục thị, oanh ca yến hót, kim ngọc ti trúc, tiếng nhạc du dương dễ nghe.
Chỉ thấy một đám nữ tử xinh đẹp ở đầu giường nhẹ nhàng nhảy múa, trong đó một nữ tử áo trắng ống tay áo vũ động, ngâm xướng nói: “Hối tiếc giao nước sơn trọng, tương tư toan tính bất tận. Đáng tiếc vật đầu nhọn, cả ngày ở trong da. Vài nại da ứng trì hoãn, tần ma nhanh chuyển nhiều. Cừ nay rút ra sau, không sao muốn thế nào, muốn thế nào ……..
Thanh âm phóng đãng, làn điệu kiều diễm, ca từ càng khó nghe.
Nam tử trẻ tuổi kia một tay chộp lấy nữ tử áo trắng này ôm trong ngực, đại thủ cao thấp chạy loạn. Bắt được bộ ngực sữa liền dùng sức sờ, xoa nắn liên tục.
Chỉ thấy nàng kia ưm một tiếng, sắc mặt phấn hồng thẹn thùng, ngẩng đầu nhìn hướng đại hán này, mục như thu đầm, tựa hồ có thể tràn ra nước.
Nam tử trẻ tuổi cười ha ha, có vẻ cực kỳ bá đạo, vừa rồi chính là người này ra tay, tính toán bắt hết đám nữ hài Khúc Phi Yên, cười nói: “Nữ đệ tử Hoàng Tuyền Ma tông có khác, một phen tình thú. Có thể từ xa ngắm nhìn, cũng có thể chơi bời, xoa bóp, cómột hương vị khác, nữ nhân như vậy, cư nhiên hội tụ sau lưng một tiểu tử còn vị thành niên, thật sự là phung phí của trời.”
Nữ tử áo trắng kiều tiếu nói: “Tần sư huynh, chẳng lẽ ngươi muốn thu giữ mấy tiểu muội muội này lại sao?”
“Nữ đệ tử của Hoàng Tuyền Ma tông nếu như có thể thu làm thị thiếp, tựu là tỷ muội của các ngươi, ta thiết nghĩ như thế cũng có thể khiến mặt mũi của Bổ Thiên Ma Tông ta sáng chói đó chứ?”
Tần Phương đứng người lên, vài thiếu phụ tuổi trẻ vội vàng đẩy ra chuỗi ngọc, hướng bọn người Diệp Húc nhìn ra, cười nói: “Đám tiểu dâm phụ các ngươi, cư nhiên dám phản kháng ta! Các ngươi hiện tại ngoan ngoãn quỳ xuống xưng thần, tự động leo lên trên giường của ta, tận tình hầu hạ ta, ta liền tha cho các ngươi không chết!”
“Vô liêm sỉ.”
“Làm càn.”
“Vương bát đản!”
Trong hương xa, mấy nữ hài Khúc Phi Yên sát khí lành lạnh, nhất tề tế lên đan đỉnh, từng ngụm đại đỉnh ầm ầm trướng đại. Biến thành phương viên trăm mét lớn nhỏ, phát ra tiếng nổ ù ù đánh tới giường mây.
“Nguyên lai là đệ tử Bổ Thiên các! Tên hỗn đản này, rõ ràng dám động thủ với Thánh Tông đệ tử bọn ta.”
“Bổ Thiên các bài danh lục phái chi mạt cũng dám hướng chúng ta khiêu khích.”
“Đem tên hỗn đản này làm thịt, thị thiếp hết thảy giết sạch, cướp đoạt giường mây cùng bảo vật của hắn!”
Diệp Húc không khỏi cảm thấy xấu hổ, những nữ hài này ra tay sinh mãnh đến cực điểm, một lời không hợp liền động thủ giết người.
Hắn mấy ngày này ở cùng với bọn Khúc Phi Yên Cổ Nguyệt Nhi, các cô gái một mực ôn nhu động lòng người. Một bộ tiểu gia ngọc bích, không nghĩ tới khi động thủ lại sắc bén cỡ này!
“Mấy ngày nay ở chung cũng làm cho ta quên mất, những tiểu nữ nhân này đều là nữ ma đầu của Ma tông ta, tâm ngoan thủ lạt, có ai mà không phải là nhân vật giết người không chớp mắt chứ?”
Có thể gia nhập Hoàng Tuyền Ma tông, phải trổ hết tài năng trong đợt tuyển chọn đệ tử của Ma tông. Phải từ trong chém giết không ngừng giữa tinh anh đệ tử của các môn phải mà sống đến cuối cùng. Bởi vậy đám Khúc Phi Yên cũng chẳng phải bình hoa di động chỉ để trưng bày cho đẹp mà thôi.