Việc Quý Khang bị sư tôn của hắn bồi dưỡng trở thành một kiện vu bảo hình người, khiến cho Diệp Húc hoàn toàn nhận thức được thủ đoạn tàn khốc của ma đạo. Cái gọi là cá lớn nuốt cá bé ở Ma Tông được suy diễn vô cùng nhuần nhuyễn, thậm chí ngay cả thầy trò cũng như vậy!
“Môn phái chính đạo chẳng qua là che dấu cái này khá tốt mà thôi. Những vu sĩ chính đạo mà ta gặp được, bọn họ cũng chẳng khác ma đạo ta là mấy, còn không phải lừa gạt, giết hại đồng đạo, lấy của cải của người khác làm của riêng sao?” Diệp Húc thầm nghĩ.
Hắn gặp mấy người trong chính đạo, thứ nhất là Phạm Huệ Âm, ý đồ cướp Định Phong Bảo Thụ của hắn, sau đó phái ra Mộng Xảo Vân liên tục đuổi giết, bức hắn không thể không đi đại mạc.
Bên trong vu hồn giới ở Thiên Sơn Thanh Điện Đồ, Diệp Húc lại gặp được nhiều vu sĩ chính đạo, có người có thủ đoạn còn muốn ác liệt hơn vu sĩ ma đạo.
Trên Quỳnh Hải, thậm chí ngay cả danh môn đại phái trong chính đạo, đệ tử Tiểu Quang Minh Thánh địa, cũng lấy danh nghĩa thay trời hành đạo, tùy ý chém giết vu sĩ ma đạo.
Mà Đại Phạm Âm Lôi Tự Nhạc Đông Dương, rõ ràng có thực lực cứu những vu sĩ bị Diệp Húc vây khốn mà luyện hóa, cố tình không nhìn thấy gì, để mặc cho Diệp Húc luyện hóa những người này. Hắn tính toán sau khi thoát khỏi vòng vây thu hồi những của cải của những người này về của mình.
Trải qua nhiều việc như vậy khiến cho Diệp Húc đúng là cũng có cái nhìn không tốt về chính đạo.
Cung Ngọc Nương trong thời gian hắn bế quan luyện bảo, từ trong mấy thành quách chung quanh Thập Vạn Đại Sơn kiếm ra mấy ngàn danh nô bộc, khiến cho những người này khai mở linh điền, gieo trồng linh dược. Nàng lại cải tạo lại vài tòa tinh xá trên đỉnh núi, mời một ít đồng đạo Hoàng Tuyền Ma Tông tới làm khách, đều là nữ đệ tử, làm cho Quan Tinh Phong oanh ca yến hót liên tục.
Người phụ nữ này nhân duyên rất rộng, có giao tình với nữ đệ tử vài tòa linh sơn, tuy nhiên Diệp Húc nhìn đám nữ đệ tử này. Một đám xinh đẹp kinh người, quần áo bạo lộ, nhìn vô cùng quyến rũ, đều là nhân vật hồ ly tinh cả, chắc chắn không luyện tâm pháp gì đứng đắn cả.
Những cô gái này tới nói cười vui vẻ, tiếng cười không dứt, không chút kiêng nể gì cả, náo loạn làm cho cả Quan Tinh Phong chướng khí mù mịt. Họ thường xuyên làm cho đám nô bộc Quan tinh Phong mất hồn mất vía.
Thậm chí có mấy nữ nhân trong đó có hứng thú với Diệp Húc, ngôn ngữ khiêu khích, câu dẫn lòng người.
“Những tiểu cô nương này, đều là tâm ma!”
Diệp Húc khoanh chân ngồi trên tinh chủ đại điện, âm thầm cầm Huyết bồ đề, tâm như nước lặng, tác động chu thiên tinh lực, cố gắng tu luyện, tranh thủ sớm ngày vọt tới Hỗn Nguyên kỳ.
Hiện giờ hắn đã nhảy vào Hạo Nguyệt thất phẩm, hạo nguyệt trên đỉnh đầu ngày càng phát ra ánh sáng lớn hơn. Cả vật thể này phát ra hắc quang đen thùi lùi, giống như một hắc động phạm vi mấy chục mét hiện hữu trên đỉnh đầu hắn vậy, lành lạnh khủng bố.
“Vẫn là sớm đem cuốn thứ hai của cửu chuyển nguyên công luyện tới bốn chuyển đi. Nếu không nhìn hạo nguyệt trên không thế này, người khác lại bảo rằng ta là vu sĩ không đứng đắn …” Diệp Húc thầm nghĩ trong lòng.