Diệp Húc đánh giá Vinh Lâm từ trên xuống dưới, trong lòng có chút tò mò, lần đầu tiên khi hắn gặp vị Đại sư huynh Hoàng Tuyền Ma Tông này, Vinh Lâm nghèo túng chán nản, nghèo đến mức đi bắt yêu quái khắp nơi, ngồi không ở Hải Ngoại Tiên Các bán yêu thú đổi linh mạch.
Lúc ấy, Diệp Húc với hắn còn không lưu tâm, nghĩ vị Đại sư huynh Ma Tông này chỉ có kỳ danh, tính tình giống như bột nhão, không nóng không lạnh, không nghĩ tới lúc này Vinh Lâm tức giận, bức cho hai người Tuần Ngọc Chiếu không thể không quỳ xuống, lại làm cho hắn thay đổi ấn tượng về Vinh Lâm.
“Người này, chính là một con sư tử hùng dũng ăn no là ngủ, sau khi sư tử ăn xong, khiêu khích nó thế nào đi chăng nữa cũng không nguy hiểm, nhưng lúc nó đói bụng rồi, hung tướng tất lộ ra, hung ác ăn thịt người.”
Diệp Húc âm thầm đánh giá trong lòng, cười nói: “Hai vị đến Quan Tinh Phong của ta, hẳn là sẽ không chỉ vì khuyên ta đừng đắc tội với Ngụy sư huynh chứ?”
Vinh Lâm tán đi hung uy, lại là một đại hán trung thực, nhìn nhìn Cung Ngọc Nương, muốn nói lại thôi.
Cung Ngọc Nương dịu dàng cười nói: “Ta cùng Vinh sư huynh tới đây lần này, đương nhiên không phải vì ông ta, một tên Ngụy Không Sơn không đáng để ta cùng với Đại sư huynh tự mình ra mặt, chỉ là nhìn thấy Diệp sư thúc ra tay khiển trách tên khốn kiếp này, Đại sư huynh lo sư thúc đắc tội với Ngụy Hiên sư thúc cho nên mới khuyên ngăn.”
Nàng cười mỉm, đôi mắt lưu chuyển, lộ ra chút thục nữ, cười ha ha nói: “Lần này người ta tới là có chuyện cầu Diệp sư thúc, cũng không biết sư thúc có đồng ý hay không, trong lòng có chút không yên…”
Diệp Húc trong tâm dâng lên một cảm giác không ổn, thầm nhủ: “Sẽ không phải là tiểu bì nương này vẫn còn muốn thải bổ ta chứ?”
Vinh Lâm cười nói: “Sư thúc, nửa năm trước ta và Cung sư muội từ Hải Ngoại Tiên Các cùng nhau trở về núi, một đường đi trò chuyện vui vẻ, Cung sư muội nói với ta, cô ấy không muốn tu luyện loại tâm pháp hại người Tố Nữ Đại Hoan Hỉ tâm kinh này nữa, mà chuyển sang tu tâm pháp khác. Nhưng Tiểu Yến Sơn của cô ấy truyền thừa đều là tâm pháp thải âm bổ dương thải dương bổ âm linh tinh, muốn tu tâm pháp khác, nhất định phải rơi khỏi Tiểu Yến Sơn, bái danh sư khác.”
Vinh Lâm dừng một chút, nhìn nhìn sắc mặt Diệp Húc, thật cẩn thận bồi cười nói: “Mấy ngày nay ta vì chuyện của cô ấy chạy ngược chạy xuôi, được Phong chủ Tiểu Yến Sơn cho phép, có thể cho Cung sư muội bái danh sư khác. Nhưng, thanh danh Cung sư muội không được tốt lắm, rất nhiều trưởng lão không chịu gặp muội ấy, bởi vậy nghĩ kỹ, chỉ có Quan Tinh Phong của Diệp sư thúc đây truyền thừa thâm hậu, có được truyền thừa của tám vị Thái Thượng trưởng lão, gần với tông chủ nhất mạch, là nơi tu luyện lý tưởng cho Cung sư muội.”
Diệp Húc sắc mặt khẽ biến, lập tức biết hắn ta muốn nói cái gì.
Vinh Lâm không đợi hắn từ chối, vội vàng cười nói: “Diệp sư thúc, Cung sư muội đã thay đổi hoàn toàn rồi!”
Cung Ngọc Nương quăng cho Diệp Húc một ánh mắt quyến rũ, khổ sở đáng thương nói: “Diệp sư thúc, người ta thật sự thay đổi rồi, thành tâm thành ý muốn bái sư thúc làm sư phụ…”