Tuy nhiên Diệp Hùng cẩn thận cân nhắc, lúc này mới cảm thấy La Tế Xuyên khó giải quyết hơn xa với tưởng tượng của hắn. Dù sao hắn cũng chưa từng nghĩ, nên đối phó với bản thân mình như thế nào.
“Trong tất cả vu bảo của ta, lực công kích mạnh nhất chính là mảnh vỡ Đại Diễn thần chung kia. Chỉ có điều thần chung này cũng chỉ là mảnh vỡ, không có uy năng của đại diễn thần chung chân chính. Thần chung này đối phó với những người khác, cho dù là vu sĩ đan đỉnh kì cũng khó có thể ngăn cản. Tuy nhiên để đối phó với người tu luyện cửu chuyển nguyên công, có chút thua kém.”
Đại diễn thần chung mảnh vỡ, cũng chỉ là mảnh vỡ, không thể tế luyện, hại người hại mình. Diệp Hùng nếu tế khởi đại diễn thần chung mảnh vỡ này, công kích La Tế Xuyên cũng đồng thời công kích chính mình. Tới lúc đó rơi vào thế lưỡng bại câu thương, thậm chí mình có thể bị chấn thương nhưng mà La Tế Xuyên cũng không chắc bị chấn thương.
Dù sao La Tế Xuyên cửu chuyển nguyên công cũng tinh thâm hơn Diệp Hùng rất nhiều, thân thể càng thêm mạnh mẽ hơn.
“Thiên cổ bảo tràng là sát phạt chi bảo, mấy trăm kim tàm bốn cánh công kích, làm cho người ta không thể ngăn cản.”
Diệp Hùng vừa ác chiến với La Tế Xuyên vừa cẩn thận suy tư một phen, mũi thương nhướng lên đánh lui lại Ngọc Như Ý, thầm nghĩ: “Nhưng kim tàm bốn cánh đối phó với người khác thì được, sợ rằng không cắn được quái vật bất động này. Dùng thiên cổ bảo tràng đối phó với hắn cũng không được, trừ phi vận dụng kim tàm sáu cánh. Đáng tiếc hai kim tàm của ta kia còn chưa tiến hóa thành công. Về phần Viêm Dương hồ lô đã không còn lôi hỏa, kiện bảo vật này không còn uy lực. Bàn Long kim trượng uy lực còn không bằng Thái Dương tinh phiên của ta.”
Thiên phong bảo phiến cũng bị hắn phủ định, thiên phong bảo phiến uy năng chủ yếu lấy phong sát công kích. Thang Thành luyện chế thiên phong bảo phiến này, phong sát cũng không nồng đậm thuần túy, đối với vu bảo này, hắn cũng không coi trọng.
Diệp Hùng lúc trước khi ở đại mạc Tây Hoang, liền có thể lợi dụng phong sát tu luyện cửu chuyển nguyên công. La Tế Xuyên cảnh giới nguyên công cao hơn so hắn, có thể thấy được phong sát của thiên phong bảo phiến cũng không nề hà được hắn. Trừ phi hắn có đủ tu vi đem uy năng của thiên phong bảo phiến phát huy hoàn toàn.
Diệp Hùng không khỏi đau đầu, La Tế Xuyên chính là một đậu phụ đánh không mục nát được, mệnh dài như con gián vậy.
Cho tới hôm nay hắn mới biết được những vu sĩ khác khi đấu với chính mình, tâm tình như thế nào. Chỉ sợ giống như hắn lúc này vậy, phát sầu vì không biết phải đối phó thế nào.
“Cửu chuyển nguyên công thật sự rất biến thái, ngoại trừ các loại vu pháp công kích hồn phách, gần như không có gì khắc chế được. Một khi như vậy, chỉ còn cách cậy mạnh đưa hắn trấn áp thôi, từ từ mà luyện hóa!”
Diệp Hùng hơi trầm ngâm, đỉnh đầu từng đại đỉnh bay ra, tản mát ra từng trận hung uy. Dường như có một loại lực lượng hủy thiên diệt địa xuất hiện. Trên thành đỉnh từng con dị thú thượng cổ hiện lên, giống như phù văn lưu chuyển, hướng tới La Tế Xuyên mà trấn áp.
La Tế Xuyên nhìn như không thấy, cười ha hả, thế công càng nhanh: “Thống khoái, không nghĩ tới ngươi còn thủ đoạn khác, không ngại xuất hết ra cho ta, cho ta một chút áp lực đi.”