“Một tên vu sĩ còn chưa tiến vào Hạo Nguyệt kỳ? hơn nữa còn là đệ tử Chu Thiên Tinh Cung?”
La Tế Xuyên nhìn thấy Đại Chu Thiên Tinh Đấu Trận đồ trên đỉnh đầu Diệp Húc, nao nao lộ ra vẻ kinh ngạc. Hắn biết rõ uy danh của Chu Thiên tinh Cung. Ma đạo tam cung lục phái bảy mươi hai thế gia, trong đó tinh cung thần bí nhất, môn phái này lấy tu vi nổi danh, mặc dù là một vu sĩ trẻ tuổi đều có tu vi sâu không thể lường được.
“Rõ ràng là đệ tử Chu Thiên Tinh Cung, tu vi của hắn như thế nào còn chưa tiến vào Hạo Nguyệt kỳ? hơn nữa, hắn lấy đâu ra thủ đoạn của Ngũ Độc giáo, tế luyện cổ trùng?”
La Tế Xuyên mặt mỉm cười, trong lòng chắc chắn.
Hắn khi xuống núi, bề trên trong sư môn hắn từng nói, nếu đồng tuổi, đệ tử của Chu Thiên Tinh Cung có thể dựa vào tu vi lực đè hết thảy đối phương.
Mà đệ tử Tiểu Quang Minh Thánh Địa, thắng ở nguyên công mạnh mẽ, thân thể mạnh vô cùng, đồng cảnh giới là vô địch. Thậm chí có thể lấy yếu thắng mạnh, Hạo Nguyệt Kỳ có thể quét ngang Đan Đỉnh kỳ, khi tới Đan Đỉnh kỳ có thể đánh với cường giả tu thành nguyên đan.
Công pháp của hai đại môn phái cũng không phân chia mạnh yếu, đều là tuyệt học đỉnh tiêm đương kim trên đời.
“Đệ tử Tinh Cung còn không có hoàn toàn tiến vào Hạo Nguyệt Kỳ, trước mặt Tiểu Quang Minh Thánh Tông, chính là một rác rưởi, không đáng để ta tự mình động thủ!”
Diệp Húc đứng ở trên trời cao, ánh mắt lành lạnh, mỉm cười nói: “Vô duyên vô cớ giết kim tàm bốn cánh của ta. Vị sư huynh Tiểu Quang minh Thánh Địa, ngươi đem cửu chuyển nguyên công giao ra đây, ta sẽ bỏ qua chuyện cũ. Nếu không, ngươi chỉ có một đường chết!”
“Một đệ tử tinh cung Hạo Nguyệt kỳ, dám dõng dạc như vậy, thật sự muốn chết!”
La Tế Xuyên nghe vậy dở khóc dở cười, đầu vai hơi lay động, Đại Phẫn Nộ Minh Vương theo sau lưng hắn dâng lên, phá vỡ kiếm trận của Dân Giang kiếm phái, phóng thẳng tới Diệp Húc.
Phẫn Nộ Minh Vương này múa may tám cánh tay, nháy mắt đã vọt tới trước người Diệp Húc. Một kiện vu bảo ném thẳng trên người hắn. Trong khoảnh khắc chung cổ(chuông trống) tề mình, tiếng chuông giòn vang, như ý sinh họa. Kim Cương Xử giống như đồng trụ, mõ dài tới mấy trượng, một chuỗi niệm châu(tràng hạt) dâng lên cao, một trăm lẻ tám hạt châu chuyển động xoay quanh, phất trần như hòa tràn ra, từng tơ phất trần giống như dây sắt.
Đông!
Mõ đi đầu nện xuống, ngay giữa đỉnh đầu Diệp Húc, cái mõ này lập tức vỡ nát.
Đương! Đương!
Kim Cương Xử hạ xuống, đập trúng vai trái Diệp Húc, Kim Cương Xử bị phá nát.
Như Ý ngọc nện xuống, đánh trúng ngực Diệp Húc, Ngọc Như Ý cũng bị phá nát.
Phất trần phát ra hàng nghìn hàng vạn tơ trần, hướng tới bách huyệt quanh thân hắn mà đâm tới, xuy xuy, giống như đâm vào tấm thép vậy, tất cả đều nổ tung, chỉ còn lại một chút.
Tràng hạt một trăm lẻ tám viên dừng trên cổ Diệp Húc, đột nhiên rầm một tiếng đứt đoạn, từng viên tràng hạt bị nổ tung, hóa thành tro bụi.
Diệp Húc chỉ một ngón tay ra, đánh trúng linh, cái vu bảo này lập tức bị một chỉ của hắn xuyên thủng. Lập tức hóa chỉ thành trảo, bắt lấy đồng cung, dùng sức niết mạnh một cái, một đống bui đồng, từ đầu ngón tay của hắn chảy xuống.
Một quyền của hắn oanh ra, hung hăng nện xuống đại cổ (trống lớn) của Phẫn Nộ Minh Vương, đánh cho đại cổ này dập nát hoàn toàn.