Ba người Diệp Húc chia nhau hết thảy tài sản của Thang Thành. Vũ Văn Hạo vẫn còn có chút khó tin được, Thang Thành tu luyện ra ảo đan, ỷ vào tu vi cao thâm, thường xuyên cả vú lấp miệng em, ức hiếp những đệ tử như hắn. Nhưng mà lúc này ba vu sĩ tu vi nửa vời như bọn họ, không ngờ lại có thể giết chết một vị cường giả như vậy, thực sự khiến cho hắn có chút khó tin.
“Sư thúc, chúng ta cùng tiến lên, hạ luôn cả bà nương Cung Ngọc Nương kia luôn đi.” Trong mắt hắn lóe lên tinh quang, nhìn chằm chằm vào Cung Ngọc Nương. Chỉ thấy nữ nhân này đang cùng Tô Tú Anh đánh tới long trời lở đất.
Diệp Húc vội vàng lắc đầu.
Chê cười, hai nữ nhân này mạnh mẽ vô cùng, thủ đoạn kinh người, đều là Ảo Đan cửu phẩm cường giả.
Ba người bọn họ đối phó Thang Thành còn có chút miễn cưỡng, liên tục hư hao hai kiện vu bảo cấp trấn giáo, trên người mỗi người mang theo thương thế, chỉ có thể tính là thắng thảm. Nếu tùy tiện xâm nhập vào chiến trường của Cung Ngọc Nương với Tôn Tú Anh, khẳng định chỉ có một con đường chết mà thôi.
Đây là bởi vì cảnh giới chênh lệch của bọn họ quá lớn, lớn tới bất luận vu bảo nào có thể bù đắp lại được.
“Tôn tỷ tỷ, chúng ta không oán không cừu, làm gì phải phân ra ngươi sống ta chết?” Cung Ngọc Nương cười khanh khách nói, trên người đầy vết thương, trong lòng cũng hơi thất kinh.
Tôn Tú Anh cũng không khá giả hơn nàng là mấy, hai nữ nhân đều có tu vi tương tự nhau. Đều là Ảo Đan cửu phẩm đỉnh phong, thủ đoạn cũng không hơn kém nhau mấy, chỉ có tiêu hao tới chết mới phân ra thắng bại được.
Tuy nhiên Tôn Tú Anh hận ý trung nhân bị Cung Ngọc Nương thái bổ, cho nên một lòng muốn đẩy Cung Ngọc Nương vào chỗ chết. Nàng chiến đấu giống như một con báo mẹ điên vậy, không để ý tới gì cả, lấy thương đổi thương, khiến cho Cung Ngọc Nương rất là đau đầu.
Thậm chí hai lâu thuyền kia, đều bị hai nàng đánh thành vỡ nát, uy thế bị hao tổn rất nhiều.
“Họ Tôn, ngươi đã điên rồi, tiểu muội không chơi với ngươi nữa!”
Cung Ngọc Nương đột nhiên thu lâu thuyền của mình vào trong ngọc lâu, tơ mang bay ra, cười dâm đãng nói: “Trước tiên bắt ba thuốc bổ đã, bồi bổ thân thể mình!”
Nàng đột nhiên cởi bỏ áo ngực bằng tơ nang của mình, lộ ra bộ ngực sữa. Nửa người trên của nàng đột nhiên xuất hiện những tơ mang giống như linh xà, nhô lên cao hướng tới ba người Diệp Húc mà quấn đi, cảnh tượng rất hương diễm.
Ba người Diệp Húc vội vàng chạy ra bốn phía chung quanh, Vũ Văn Hạo quay đầu lại kêu lên: “Cung tỷ tỷ, có bản lĩnh ngươi cởi cả váy ngắn của mình ra, lão tử lập tức để ngươi thái bổ!”
Cung Ngọc Nương cười khúc khích, mũi chân động một chút, váy ngắn tự động cởi ra, hô một tiếng, cái váy ngắn này biến thành một túi vải thật lớn, trùm tới Vũ Văn Hạo.
Vũ Văn Hạo kêu lên một tiếng kinh hãi, vội vàng chạy trốn.
Tôn Tú Anh sắc mặt âm trầm, ở phía sau đánh tới, tế khởi lâu thuyền đánh tới hậu tâm của Cung Ngọc Nương, hung hăng nói: “Đãng phụ, nhận lấy cái chết!”
Cung Ngọc Nương quay đầu lại dịu dàng cười nói: “Tôn tỷ tỷ làm gì mà bức người quá đáng vậy?”