Tôn Tú Anh tế khởi một cái lâu thuyền, mời đám người Diệp Húc đi lên thuyền, hướng về phương nam mà bay đi.
Diệp Húc đánh giá khắp mọi nơi, không khỏi chậc chậc lấy làm kỳ. Thuyền lâu này bố trí cực kỳ xa hoa, bên ngoài còn có hai đầu Thương Ưng tu luyện tới Hỗn Nguyên Kỳ kéo thuyền, hẳn là một kiện vu bảo cấp trấn giáo. Không nghĩ tới thiếu nữ điềm tĩnh này lại có được trọng bảo như vậy, nàng hẳn được sư phụ rất coi trọng.
Vũ Văn Hạo nhỏ giọng với Diệp Húc cười nói: “Tôn sư tỷ đi theo Bích Dao sư thúc của Thanh Tú Phong, mà sư thúc đi theo thái thượng trưởng lão Yến Tư Nhiên sư thúc tổ, cũng là một trong những phe phái lớn nhất thánh tông chúng ta, nội tình thâm hậu, không phải phe phái bình thường có khả năng bằng được.”
Diệp Húc giật mình nói: “Thánh Tông cũng ta cũng có phe phái sao?”
Ngọc Sanh quận chúa cười nói: “Thánh Tông mười đại thái thượng trưởng lão ngoại trừ thái thượng trưởng lão Vệ Đạt chưa từng thu đệ tử ra những người khác đều có phe phái. Ngoại trừ những phe phái đó, cũng có môn hạ đệ tử của tông chủ tự thành một phe phái, uy thế lớn nhất. Diệp huynh, đây đều là kiến thức phổ thông ở Thánh Tông, người thoáng hỏi thăm một chút sẽ biết.”
“Quan Tinh Phong ta chỉ có một mình ta, sư phụ mất sớm, ta tìm ai mà hỏi?”
Diệp Húc lắc đầu cười nói: “Phe phái của tông chủ kia, có những người nào?”
“Phe phái tông chủ, chính là những đệ tử được tông chủ thu nhận bao năm qua, những vu sĩ này đều rất nổi tiếng.”
Vũ Văn Hạo không khỏi lộ ra thần sắc cực kỳ hâm mộ nói: “Mười năm trước lần ta vào Thánh Tông, xuất hiện một vị độc nhân, tên là Yến Công Thượng, đạt được thiên đạo kế thừa là một tòa tám tầng Cao Hư Hoan Hỉ Huyền Hoàng Ngọc Lâu. Có một nửa đệ tửu tinh anh các phái chết trong tay hắn! Yến Công Thượng nổi bật nhất là trông như vô hại được gọi là Yến công tử. Hiện giờ tu vi của hắn, chỉ sợ đã sớm bỏ xa xa chúng ta rồi…”
Tôn Tú Anh dịu dàng cười nói: “Yến sư huynh hiện giờ tu vi đã đạt tới Tam Thai Cảnh Màng Thai kỳ, hiện giờ đang cô đọng Ảo Thai thì phải. Đương kim tông chủ Thánh Tông ta hai trăm năm trước trở thành tông chủ, môn hạ có mười chín đệ tử, Yến sư huynh xếp hạng cuối cùng. Tuy nhiên nhất hệ tông chủ hiện giờ chỉ còn lại mười sáu người. Lục sư huynh tranh đấu với cao thủ Khoa Phụ tộc bất hạnh chết đi. Hàn sư huynh tính toán lẻn vào Trung Châu Hạ gia đánh cắp cửu đỉnh, kết quả bị trưởng lão Hạ gia phát hiện ra. Còn một vị Tiêu sư huynh, trong khi động thủ với đệ tử Thái Dương thần cung, thất bại thân vong.”
Nàng mỉm cười nhìn Diệp Húc, nói: “Kỳ thực năm nay Thánh Tông mở rộng sơn môn, rất nhiều trưởng lão Thánh Tông đều nghĩ Mộ Dung Thùy sẽ trổ hết tài năng, trở thành truyền nhân thứ hai mươi của tông chủ. Nhưng không nghĩ tới hắn lại té ngã trong tay Diệp sư thúc, cho nên đã không có tư cách trở thành đệ tử Tông chủ.”
Vũ Văn Hạo cười nói: “Lấy sự nổi bật của Diệp sư thúc mà nói, nên trở thành môn hạ tông chủ, không biết lại có chuyện gì mà Diệp sư thúc lại trở thành đệ tử của Vệ Đạt trưởng lão. Tông chủ môn hạ, nổi bật nhất chính là đại sư huynh Vinh Lâm, tứ sư huynh Đặng Nguyên Giác, còn có thất sư huynh Hầu Nhân Vực. Bọn họ tuy rằng nhập môn hơn kém nhau bảy mươi năm, nhưng tu vi đều không kém nhau là mấy. Tất cả đều luyện thành nguyên thần, thành tựu vô thượng thần thông! Nhất là Hầu sư huynh, hắn là thể chất đặc thù, ngọc lâu chín tầng, tu luyện làm ít được nhiêu. Hiện tại đại sư huynh cùng tứ sư huynh có thể áp chế được hắn, chỉ sợ tiếp qua một thời gian nữa sẽ không phải là đối thủ của hắn rồi.”