Diệp Húc khoanh chân ngồi trên không phía bên trên tinh chủ đại điện. Hắn nuốt sạch mặt trời do thái dương tinh lực ngưng tụ thành kia, chân nguyên lập tức sôi trào, chỉ thấy kim vân trên đỉnh đầu hắn càng lúc càng nhỏ. Đã thu nhỏ tới phạm vi một thước rồi.
Mà hạo nguyệt kia thì tọa lạc bên trên kim vân, giống như ánh trăng ngày rằm, lớn thì có lớn rồi, nhưng không thể đạt tới tình cảnh tròn vành vạnh được.
Hắn chỉ kém một chút là có thể chuyển hóa hết thảy kim vân thành hạo nguyệt, khiến cho hạo nguyệt trên đỉnh đầu đạt tới viên mãn.
“Đại chu thiên tinh đấu trận đồ của ta vẫn là quá nhỏ, hiện giờ trận đồ này đã không thể thỏa mãn nhu cầu tu luyện của ta nữa rồi. Phải đi cướp đoạt đại lượng tinh thần nguyên từ tinh thạch bỏ thêm vào trận đồ mới được.”
Diệp Húc thở dài, từ chân nguyên kỳ bước vào hạo nguyệt kỳ,cần phải có chân nguyên rất nhiều, mới có thể đánh vỡ hàng rào, nhảy vào hạo nguyệt kỳ.
Đại chu thiên tinh đấu trận đồ cũng không hoàn thiện, dẫn dắt chu thiên tinh lực không theo kịp tốc độ tu luyện của hắn, mà làm cho hắn bị kẹt ở thời điểm mấu chốt nhất.
Cảnh giới tu vi hiện giờ của hắn là ở giữa Chân nguyên kỳ và Hạo nguyệt kỳ. Tuy rằng kim vân chỉ còn lại phạm vi một thước, nhưng không có hoàn toàn chuyển hóa thành hạo nguyệt, thủy chung vẫn không tính là hạo nguyệt kỳ vu sĩ.
Mà muốn đem một đóa kim vân nhỏ này hóa thành hạo nguyệt, đồng thời cũng cần phải có đầy đủ chân nguyên cung cấp, lấy thế rời non lấp biển mà tiến vào hạo nguyệt kỳ, mới có thể chân chính bước một bước cuối cùng để trở thành vu sĩ Hạo Nguyệt kỳ.
Hiện giờ đại chu thiên tinh đấu trận đồ phải tích lũy mấy tháng chu thiên tinh lực mới có thể cho hắn nhảy được một bước này.
“Từ Hạo Nguyệt đột phá lên Hỗn Nguyên, cần chu thiên tinh lực càng khủng bố hơn! Mà Hỗn Nguyên đột phá tới Đan Đỉnh, Đan Đỉnh ngưng tụ Ảo Đan, Ảo Đan ngưng kết ra Nguyên Đan, mỗi một tầng đột phá, cần tinh lực không biết bao nhiêu lần cho đủ. Lấy Đại chu thiên tinh đấu trận đồ của ta hiện giờ, xa xa không đủ dùng.”
Hắn mở to mắt, ánh mắt quét qua chỉ thấy Vũ Văn Hạo và Ngọc Sanh quận chúa, còn có một nữ đệ tử Ma Tông đang đứng trên Quan Tinh Phong. Trong lòng hắn không khỏi ngẩn ra một chút, lúc này mới dựng thẳng thân hình, từ đại điện hạ xuống dưới.
Vũ Văn Hạo bước tới trước cười nói: “Diệp sư thúc, người này là sư tỷ Tôn Tú Anh ở Thanh Tú Phong. Vị này sư thúc nhận ra được, là sư muội của Tôn sư tỷ, Triệu Ngọc Sanh quận chúa.”
Diệp Húc gật đầu với hai người, Ngọc Sanh quận chúa khẽ cười một tiếng, hé miệng cười nói: “Diệp huynh nửa năm không gặp đã trở thành sư thúc của Ngọc Sanh rồi, nắm trong tay một tòa linh sơn, hơn nữa tu vi lại có tinh tiến, thật sự đáng mừng.”
Diệp Húc cười nói: “Tạo hóa trêu người, ta tuy rằng là phong chủ Quan Tinh Phong nhưng không có sư phụ chỉ điểm. Mỗi bước đi về phía trước lại phải nơm nớp lo sợ như đi trên miếng băng mỏng. Còn không bằng các ngươi tự tại như thế.”
Thiếu nữ làn da ngăm đen nhẹ giọng nói: “Diệp sư thúc hiện giờ tu luyện tới bình cảnh rồi sao? Vài người chúng ta cũng tu luyện tới bình cảnh rồi. Tất cả đang tính toán đi tới Hải Ngoại Tiên Các, bởi vậy mới tìm người đồng hành, có thể chiếu ứng lẫn nhau.”