Công Đức Kim Luận Luyện Bảo Diệu Quyết chia làm tám tầng, gồm có; nhân bảo kim luân, địa bảo kim luân, thiên bảo kim luân, nghiệp hỏa kim luân, đại bảo kim luân, đại đức kim luân, đạo đức kim luân và công đức kim luân. Mỗi khi tu thành một cảnh giới, sau đầu hiện ra thêm một đạo kim luân.
Tuy nhiên thiên thư bên trong thạch cổ, chỉ bao hàm bốn tầng tâm pháp phía trước, cũng tức là môn luyện bảo diệu quyết này chỉ có thể tu luyện tới tầng thứ bốn, liền không thể tiếp tục được nữa.
Nhưng là dù chỉ có bốn tầng tâm pháp đầu, nhưng cũng đủ để tế luyện vu bảo vững như núi thái, sẽ không bị người ta dễ dàng đoạt đi, thậm chí có cả tác dụng khắc chế vu pháp của người khác.
Nếu là có thể đạt được mấy tầng tâm pháp phía sau, tu luyện tới đạo đức kim luân, đó thật chính là vạn pháp bất xâm!
Tuy nhiên, Công Đức Kim Luân Diệu Bảo Quyết bốn tầng tâm pháp phía trước khẳng định kém hơn U Minh thập đạo và Chư Thiên thập đạo hai môn tâm pháp này. Nhưng mà Thiên Long Luyện Bảo quyết và Nương Khí Luyện Bảo Quyết của Yến Tư Nhiên thái thượng trưởng lão thì so sánh lại kém hơn một chút.
Nhưng, U Minh Thập đạo hay Chư Thiên thập đạo, đều là pháp môn có mười tầng cảnh giới. Khi tu luyện khó khăn rất lớn, không biết khi nào mới có thể tu luyện được tới cảnh giới tuyệt đỉnh, mà công đức kim luân thì đơn giản hơn nhiều.
“Công đức kim luân muốn tu luyện tới cấp bậc đỉnh phong, cần phải tìm được tâm pháp kế tiếp, nếu không so ra vẫn kém U Minh thập đạo.”
Diệp Húc thầm nghĩ: “Ta đã tu vu pháp, tâm pháp tế luyện đã chọn, hiện giờ vẫn là chọn Thiên Ma Nguyên Hóa Chân Kinh thôi! Chỉ có tu luyện tâm pháp này mới có thể tế luyện được yêu thú, mới có thể tu luyện vu pháp tới mức tuyệt đỉnh!”
Pháp môn tế luyện yêu thú bên trong Thiên Ma Nguyên Hóa Chân Kinh cũng thuộc chủng loại tâm pháp tế luyện. Nhưng mà so sánh với những pháp môn trong đại điện này thì kém hơn không ít, tuy nhiên loại pháp môn này, cũng là tâm pháp bắt buộc của vu sĩ, nó giúp cho uy lực của vu pháp thôi phát tới mức tận cùng.
Diệp Húc đi ra khỏi đại điện, Vũ Văn Hạo vội vàng đuổi theo, giống như một người hầu bên cạnh.
Diệp Húc ở trong sân trước đại viện, tìm được thiên tế luyện yêu thú của THên Ma Nguyên Hóa chân kinh. Tùy ý hấp thụ thạch cổ, sau một lúc lâu, vô số kinh văn dũng mãnh truyền vào trong đầu hắn, pháp môn tế luyện yêu thú cũng hiểu rõ hơn.
Lúc này hắn mới thu hồi lại linh mạch, trực tiếp ném vào trong ngọc lâu, tùy ý để ngọc lâu hấp thu.
Những linh mạch này, chỉ cần tiêu hao không tới một phần mười, cũng đủ cho ngọc lâu của hắn nâng cao vài phẩm bậc nhỏ. Diệp Húc e sợ người khác nhìn ra ngọc lâu của mình khác thường, cho nên cũng thu cả ngọc lâu vào trong đan điền.
Vũ Văn Hạo sớm biết hắn nhiều tiền thế lớn, linh mạch nhiều giống như tóc trên đầu vậy, nhổ đi một sợi thì còn sợi khác. Nhưng mà người ngoài lại không thể biết được, những vu sĩ trong sân sắc mặt biến đổi liên tục, không ngừng nhìn ngó.
Những vu sĩ như bọn họ, tu vi cực cao, đa số là đệ tử Ma Tông mở ra 2 lần trước đã thu vào. Bọn họ ở trong Ma Tông thời gian ngắn ngủi, cũng không có của cải hùng hậu, đều là đi theo sư phụ tu hành.
Những người này, ngày thường tích góp của cải từng ly từng tí một nên cũng có không ít. Nhưng khi đột phá tới Đan Đỉnh kỳ, liền tiêu đi một số lớn, tế luyện đan đỉnh. Đột phá tới Ảo Đan kỳ, lại phải tiêu số lượng tài sản lớn nữa, bao gồm cả linh khí. Nếu phải luyện thành nguyên đan, thậm chí ngay cả linh mạch bậc một cũng phải tiêu phí ít nhất hai điều. Bình thường đều rất tiết kiệm, căn bản luyến tiếc sử dụng linh mạch mà mình cực khổ tìm thấy, e sợ cho linh khí của mình không đủ, không thể đột phá được.