Diệp Húc học được gần nghìn loại vu pháp lập tức đình chỉ lại, vì tu luyện những vu pháp này hắn đã hao phí đi năm điều linh mạch bậc một rồi.
Gần ngàn loại vu pháp, cũng không tới một phần mười số lượng vu pháp ở trong thạch cổ đại viện này. Tuy nhiên hắn cho rằng không cần thiết phải tiếp tục hao phí linh mạch để học tập tiếp nữa.
Đây bởi vì linh mạch của hắn có hạn, cho dù đem tất cả linh mạch ra để học tập vu pháp cũng không đủ để học tập toàn bộ được.
Hơn nữa, cũng bởi vì có nhiều loại vu pháp quá, đều là từ các loại dị chủng thượng cổ tiến hóa thành. Tỷ như Đằng Xà Hóa Thần Chân Kinh và Đằng Xà Vũ Hóa Đại pháp, tuy rằng tác dụng khác nhau nhưng hai loại vu pháp này căn bản đều là Đằng Xà. Chỉ cần tìm hiểu được thần vận hình thái của Đằng Xà, liền có thể suy diễn ra hai loại vu pháp này, đây là một pháp thông, trăm pháp thông.
Chỉ cần hắn tiếp tục nghiền ngẫm các vu pháp khác, cũng có thể học được hết thảy các vu pháp này.
“Hoàng Tuyền Ma Tông lập ra tòa Thạch Đại Cổ viện này quả thực tiện lợi cho không ít đệ tử.”
Vv nhìn mà hết hồn, năm điều linh mạch cứ như vậy bị Diệp Húc dễ dàng ném đi.
“Năm điều linh mạch à, đủ khiến cho một vu sĩ thuận lợi tu luyện tới Tam Thai cảnh Màng Thai kỳ. Thật không ngờ cứ như vậy bị ném đi, mà gần như chỉ bị hắn dùng để tu luyện vu pháp…”
Vv thậm chí còn đau hơn so với Diệp Húc nữa, Ma Tông có được Thập vạn đại sơn, trong đó linh mạch nhiều không đếm xuể, nhưng những linh mạch này đều là vật có chủ, bị mỗi một tòa linh sơn phong chủ chiếm cứ, hoặc là bị yêu thú hùng mạnh chiếm lấy làm của riêng.
Phong chủ có quyền chi phối linh mạch, có thể cho đệ tử hấp thu linh mạch linh khí tu luyện, kiến tạo động phủ, nhưng tuyệt không cho phép đệ tử lấy ra tiêu xài.
Dù sao, linh mạch cũng là căn cơ của linh sơn, thả ở trong núi mà săn sóc ân cần, dẫn dắt địa khí, sẽ không ngừng cuồn cuộn mà sinh ra linh khí mới, không bị đệ tử hấp thu khô kiệt.
Vv cũng là đệ tử ma tông, trong núi cũng có động phủ, linh mạch hắn cũng có được hai điều, đều là linh mạch bậc một mà thôi. Đây là hắn khi rời núi cướp đoạt được của một môn phái nhỏ khác.
Hai điều linh mạch này bị hắn nhốt sâu vào trong nền đất dưới động phủ để săn sóc ân cần. Tạm thời để đó để sau khi tấn công nguyên đan thì sử dụng, miễn cho lúc đó không đủ linh khí, ngưng kết nguyên đan không thành công.
Nếu bảo hắn bỏ ra hai điều linh mạch này mà tới thạch đại cổ viện học tập vu pháp. Hắn tuyệt đối không làm được, cũng chỉ có Diệp Húc tài đại khí thô, mới có thể trong nháy mắt lãng phí năm điều linh mạch không chút chớp mắt.
Kỳ thực Diệp Húc cũng có suy xét của mình, linh mạch chỉ là vật ngoài thân, đúng là đối với người khác mà nói, có lẽ là bảo bối khó lường. Nhưng đối với hắn mà nói, chính mình đã có Chu Thiên Tinh Đấu trận đồ, không cần hấp thu linh khí.
Chỉ có ngọc lâu của hắn cần thăng tiến mới cần tới nhiều linh khí. Chuyện thăng cấp ngọc lâu này hắn tạm thời gác lại, trước mắt hắn vẫn là vu sĩ tâm chân cảnh, không cần nâng cao phẩm bậc của ngọc lâu. Hai là đấu với Ứng Tông Đạo một hồi, khiến cho hắn ý thức được mình không đủ thực lực, bức thiết muốn thêm vào tri thức cho mình.